Yếu tố quan trọng các sản phẩm du lịch

Vốn “Mồi” – Yếu tố quan trọng tạo dựng các sản phẩm du lịch
Trong hai năm 1997, 1998, do cuộc khủng hoảng tài chính trong khu vực, khách du lịch vào Việt Nam và Hà Nội có giảm, từ năm 1999 đến nay, lượng khách du lịch quốc tế không ngừng tăng, năm 2000 tăng 42% so với năm 1998. Tuy nhiên, ngày khách tăng không đáng kể, và số người đến du lịch lần thứ hai vẫn không tăng nhiều. Nhiều chuyên gia cho rằng, nguyên nhân là sao sản phẩm du lịch chậm đổi mới, chất lượng các dịch vụ còn thấp. Đã có không ít hội nghị , hội thảo phân tích về vấn đề này và đề xuất các giải pháp khắc phục. Giải pháp được nhiều người đề cập là tăng đầu tư vốn để tạo dựng các điểm du lịch, khu du lịch và công nghệ giải trí. Có sản phẩm du lịch mới và chất lượng các dịch vụ được nâng cao tất yếu sẽ thu hút được nhiều khách du lịch và tăng thêm được nhiều ngày lưu trú của khách. Nhưng ai đầu tư, và đầu tư như thế nào, đầu tư cho ai là một vấn đề còn nhiều mắc míu. Có người cho rằng, điều kiện hiện nay, khi có trình độ nhận thức mới bắt đầu chuyển, đầu tư cho du lịch chưa được xếp vào diện “ưu đãi” thì hoặc là những cái có sẵn chỉ cần đổi tên hoặc vẫn giữ tên cũ nhưng thay đổi một chúng nội dung bên trong. Nói cách khác thay “bình” giữ “rượu”, hoặc giữ “rượu” thay “bình” là được. Cũng có ý kiến có lý hơn là các điểm du lịch của các tỉnh, các vùng du lịch, trên cơ sở đó ra đời các tour mới chất lượng cao, đáp ứng nhu cầu của khách. Đồng thời vẫn phải tạo dựng ra bình và rượu mới. Đó chính là tượng trưng các sản phẩm du lịch mới. Kinh nghiệm bước đầu của Hà Nội đang minh chứng điều đó.
Năm 1999, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã chỉ định một số dự án phát triển du lịch. Trong đó có dự án lựa chọn xây dựng một số thành phố văn hóa ẩm thực, một tuyến phố cổ dành cho người đi bộ; tôn tạo, nâng cấp làng nghề Bát Tràng, làng cổ Đông Ngạc để đưa vào tour du lịch. Cách giải quyết vốn cho những dự án này là: Cấp Ngân sách Nhà nước cho mỗi dự án một vài trăm triệu để lập dự án tiền khả thi. Khi dự án được phê diệt, căn cứ vào đó, các chủ nhân đầu tư huy động các nguồn vốn theo ngân sách nhiều cách như vay ưu đãi với lãi suất thấp, gọi cổ phần, liên doanh vốn với nước ngoài v.v… Dự án phố văn hóa ẩm thực tại phố Tống Duy Tân sau khi được phê duyệt đã đầu tư trên 6 tỷ đồng, hiện đang gấp rút hoàn tất một số công việc cuối cùng để khai trương trong ít ngày tới. Các dự án khai thác cũng đang phát triển theo trình tự đó. Nếu như các dự án nói trên được triển khai “suôn sẻ” thì trong tương lai gần trên địa bàn Hà Nội sẽ có một số sản phẩm du lịch mới để quảng cáo thu hút khách và sẽ ra đời các tour du lịch mới và ngày khách chắc chắn sẽ tăng lên.
Hiện nay, ngày khách quốc tế ở Hà Nội là 3 ngày, chỉ tiêu bình quân của khách là 100 USD/ngày. Dự kiến đến năm 2005 sẽ đón 850.000 khách du lịch quốc tế. Nếu ngày khách được tăng thêm 1 ngày thì doanh thu xã hội tăng thêm do kéo dài ngày lưu trú khoảng 1.200 tỷ đồng/năm. Như vậy, Nhà nước và địa phương chi ra khoảng vài ba tỷ đồng ngân sách để lập tiền khả thi một số dự án tạo ra các nguồn vốn đầu tư để thực hiện dự án tạo ra các sản phẩm du lịch mới thu hút thêm khách, thì lợi ích xã hội quả là không nhỏ.
Để du lịch phát triển mạnh mẽ, bền vững và trở thành ngành kinh tế mũi nhọn không thể không tính đến đầu tư vốn bằng nhiều nguồn, mà trước hết và rất quan trọng là đầu tư “mồi” bằng nguồn vốn ngân sách Nhà nước để lập các sự án tiền khả thi.
Một thực đơn, một thất hứa, một mạng người.
Có một huyền thoại hơn mãi 300 năm sau vẫn còn kể về Vaten – một métđôten tầm cỡ, nổi danh những năm đầu thế kỷ 17. Vaten sinh năm 1635 người Thụy Sĩ gốc Pháp và đã tự sát năm 1671 vừa tròn 36 tuổi đời.
Chuyện kể rằng năm ấy Hoàng than Côngđê mở đại tiệc chiêu đãi via Lu – y thứ 14 và các bậc danh nhân thời đại tại lâu đài Săng-ty-li. Trong thực đơn hôm đó, Vatem cho khách ăn món cá tươi mà cả chủ lẫn khách đều thấy hợp khẩu vị.
Giờ khai mạc bắt đầu nhưng rủi sao, cá vẫn chưa được quan hầu mang tới. Vaten bồn chồn trông chờ và lo lắng đến phát điên cuồng. Không có món cá tươi đã được trân trọng ghi món chính trong thực đơn quả là một điều sỉ nhục đối với người Métđôten tài danh này. Vaten thầm nghĩ “Vậy là ta đã lừa dối bề trên vì không thực hiện được điều hứa hẹn”. Rồi hổ thẹn với lương tâm, ân hận trước trách nhiệm phục vụ, Vaten đã lặng lẽ cầm dao ăn mổ bụng tự sát. Nhưng, có ngờ đâu giữa lúc Vaten gục xuống chân bàn tiệc, máu me lai láng thì cũng là lúc một rành cá tươi vừa vặn về tới lâu đài.
Bình luận về cái chết của Vaten thời đó, có người cho rằng cách tự xử như vậy không phù hợp với tính cách người métđôten tháo vát năng động nên không đủ khả năng ứng phó với mọi tình huống không may trong lúc hành nghề Trong đời phục vụ ăn uống, mấy ai thoát khỏi rủi ro nhưng đâu đến nổi “harakin” (mổ bụng) kiểu người hùng Nhật Bản như Vaten? Cho nên dù có van bóng một thời, Vaten vẫn chỉ là một métđôten tài hoa và để hâm mộ người tài, BécSu một nhà thẫm mỹ học ăn uống kiêm nhà thơ thời đó đã viết tưởng niệm một đoạn bốn câu:
Hỡi ai đã bước vào yến tiệc
Hỡi ai tha thiết đứng chủ bữa ăn
Hãy gủi Vaten một lời thương tiếc
Nhưng nhớ đừng bắt chước Vaten.
Lê Hồng Phấn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 22 (187) 2001

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *