UỐNG RƯỢU

UỐNG RƯỢU…
Thơ: Lê Cao Vịnh.
Thành thật xin lỗi các bạn, bài thơ nầy mình vừa mới đăng, và đã được một số bạn like và comments , trong lúc chỉnh sửa lại hình ảnh, mình thớ mớ bấm tùm lum, hắn bị xóa trất, uổng kinh…chừ mình đăng lại, các bạn làm lại hỉ, xin cảm ơn.
Người ta buồn rủ nhau đi uống rượu
Còn tụi mình uống rượu để tìm vui
Ba vạn, sáu ngàn ngày là mấy
Tội tình chi không uống để mà say
Uống đi bạn…uống đi anh…
Chỉ có men cay, mới làm ta ngây ngất
Chỉ có rượu nồng, thi phú mới trào dâng
Người say rượu không bao giờ nói dối
Vậy ta nâng ly để thấy thật lòng nhau
Ai bảo : đời là môt nỗi đau
Với ta , đời có đủ sắc màu
Ly rượu trắng, làm mặt mày ta đỏ
Tình yêu xanh rạo rực trái tim hồng
Trong cốc rượu thấy em ngồi ở đó
Nên ta say men rượu lẫn men tình
Chuyện chúng mình rồi cũng dễ quên đi
Chỉ có rượu mới vui niềm tri kỷ
Rót nữa đi…rót nữa đi…
Tiệc chưa tàn, ta cứ rót đầy ly
Cho vơi đi nỗi buồn, cho cạn dần nỗi nhớ
Cho lời thơ ấm áp chất men nồng
Cuộc đời nầy có gì đẹp hơn không ???
Khi những “Lưu Linh” xoay vòng tròn cốc rượu
Ta cứ say ly nầy, rồi ly nữa
Hồn lâng lâng, ta mở cửa Thiên đàng…


Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100014175220815

(Một) 20 bình luận về “UỐNG RƯỢU”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *