Thú vui có một không hai của người mỹ

Nhà văn Maxine Hồng Kingston lắng nghe, ghi chép. Một lúc nào đó bà sẽ nói với từng người để mọi người cùng nghe. Trong những ngày tụ tập để đọc và viết này, những người trong lớp học thực sự là anh em, bè bạn. Hình thức cũng giống như câu lạc bộ thơ ở ta, nhưng chất lượng sáng tác cao hơn và để vào dự lớp học do nhà văn nổi tiếng này phụ trách, bắt buộc người dự phải có phẩm chất tốt, có tài. Thành phần lớp học rất đa dạng. Có những người là cựu chiến binh. Có người là công nhân. Có người dạy học. Người thì buôn bán. Có những số phận rất đặc biệt. Ví như một người phụ nữ có chồng là lính bị điều đi Việt Nam. Người chồng phản chiến, nhưng vẫn phải điều đi. Và rồi anh ta đã tự sát. Mấy năm sau, chị lấy chồng khác nhưng chị vẫn đau đớn về mối tình đã mất… Một người đàn ông gốc châu Á, trong chiến tranh để trốn lính, anh chạy sang Canada. Ở đây anh gặp vài thanh niên từ Sài Gòn chạy sang  cũng trốn lính… Những người dự lớp đều tự nguyện, đều viết được. Tác phẩm của họ được Maxine Hồng Kingston đọc, góp ý và làm việc với các nhà xuất bản nếu in được. Nhưng tôi thấy có vẻ mọi người tụ tập trong lớp học này không đặt việc viết văn lên đầu. Họ gặp nhau vào ngày nghỉ cuối tuần còn vì một lý do khác. Họ muốn tỏ tình thân ái với nhau, nói với nhau những vướng mắc khó khăn, giúp đỡ nhau khi cần. Họ không thiếu tiền bạc và đời sống hàng ngày làm họ mệt mỏi: Kiếm sống, giành giật việc làm… và họ cần được thư giãn, cần được người khác hiểu mình, họ tới lớp viết văn để cùng ngồi với nhau. Người ta có thói quen tìm về những gì yên tĩnh và trong lành nhất. Lớp viết văn của Maxine Hồng Kingston ở trường Berkeley chỉ là một trong hàng trăm lớp viết văn ở Mỹ. Người Mỹ có nhiều hình thức thư giãn. Đời sống bận rộn không thể tước đi của họ thú vui thanh tịnh. Vào một mùa hè, tôi đã được dự những buổi đọc thơ ở trường đại học Harvard. Trong một căn nhà cổ với những rèm cửa nặng trĩu, những ghế bọc da, lò sưởi và thảm trên sàn, người ta ngồi chật cứng ở cả lối đi, trên thảm trên các ghế để nghe các nhà thơ trình bày tác phẩm mới. Người nghe cũng đủ thành phần và các nhà thơ đều xuất sắc. Nơi đây thấy rằng thơ ca vẫn thiêng liêng. Đọc và in thơ đều phải qua sự lựa chọn, nghiêm túc.

Lê Minh Khuê – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *