QUÊ ƠI!, Ai xa quê mới hiểu, Những con đường, bến nước

QUÊ ƠI!
Ai xa quê mới hiểu
Những con đường, bến nước … cũng thành thơ
Rặng tre xanh soi bóng những trưa hè
Ru giấc ngủ nhớ sao mà da diết.
Khói lam chiều đơn sơ vương mái rạ
Gọi về ăn cơm nghe í ới: Tí, Tèo ơi…!
Không cao sang nhưng vui vẻ yêu đời
Đêm trăng sáng giọng hò khoan ngọt lịm.
Bên đèn dầu cha cầm tay nắn nót
Dạy cho con từng chữ thẳng ngay hàng
Tóc cha bạc vì hai sương một nắng
Dáng mẹ thêm còng vì chạy chợ sớm hôm.
Quê tôi đó, dòng Vu Gia ôm ấp
Điếu thuốc, miếng trầu rộn rã chuyện nông tang
Hàng xóm kề bên tối lửa tắt đèn
Chia từng hạt gạo khi vụ mùa gian khó.
Ai đi xa mới hiểu
Đất khách quê người đâu phải là mơ
Cuộc sống bon chen xô đẩy mắt mờ
Tranh danh lợi mà quên câu tình nghĩa,
Miệng nói cười bên ngoài vì mục đích
Mà xót xa trong tận đáy lòng
Nhiều đêm về sao thấy quá cô dơn
Cái yêu cái ghét đi sau lợi lộc…
Khi về quê là bình yên từng giây phút
Vênh váo làm chi chê quê mẹ còn nghèo
Ở nơi xa luôn nhớ về khắc khoải
Yêu quê hương cứ rạo rực trong tim !
Cu Đủm – Bùi Đình Nhâm


Facebook: https://www.facebook.com/bdnhamkt

(Một) 20 bình luận về “QUÊ ƠI!, Ai xa quê mới hiểu, Những con đường, bến nước”

  1. Càng lớn mình càng nhớ ngày xưa kinh khủng anh nhỉ!Hôm vừa roi e về Quế Sơn thấy cây rơm mà nhớ ba mẹ kinh khủng,ôm luôn cây rơm chụp hình mà không sợ ngứa luôn.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *