Cần những giải pháp toàn diện – Phần 2

Những định hướng năm 2001.
Năm nay, Chính phủ đã đặt chỉ tiêu cả nước phải đưa ra được 50.000 lao động và chuyên gia đi làm việc ở nước ngoài. Để đạt được điều này, nhiệm vụ của chúng ta là phải mở rộng hơn nữa quy mô cung ứng lao động sang những địa bàn mới. theo cục quản lý lao động với nước ngoài, bên cạnh việc ổn định và phát triển thị trường lao động hiện có, năm nay chúng ta còn tập trung nghiên cứu, phát triển thị trường các khu vực Đông Nam Á, Thái Bình Dương, Trung Đông và Châu Phi. Đặc biệt , với chuyến thăm quan của Tổng thống Nga V.Putin vừa qua, triển vọng về một thị trường rộng lớn như Liên Bang Nga hết sức sáng sủa. Ngoài ra, Mỹ và Bắc Mỹ cũng là những thị trường tiềm năng.
Bên cạnh đó, hệ thống văn bản pháp quy về xuất khẩu lao động và chuyên gia cần được tiếp tục bổ sung, sửa đổi và hoàn thiện, nhất là một số nội dung của Nghị định 152/1999/NĐ-CP về vấn đề tài chính, bảo hiểm đối với người lao động, đặc biệt chú ý xử lý đến các trường hợp vi phạm trong hoạt động xuất khẩu lao động. Được biết, cục quản lý lao động với nước ngoài đã phối hợp với các bộ Ngoại giao, Công an, Tư pháp xây dựng đề án chống bỏ trốn, trình chính phủ phê diệt. Các đại sứ quán, các tổ chức của Việt Nam ở nước ngoài cũng như các cơ quan đại diện và văn phòng nước ngoài ở Việt Nam sẽ là những kênh thông tin về nhu cầu số lượng, ngành nghề tiếp nhận lao động, về chính sách nhập cư để hỗ trợ các doanh nghiệp trong việc khảo sát thị trường, ký kết hợp đồng cung ứng lao động dưới nhiều hình thức.
Đối với 159 doanh nghiệp đã cấp phép hoạt động xuất khẩu lao động, để chấm dứt tình trạng cạnh tranh thiếu lành mạnh, ảnh hưởng đến quyền lợi của người lao động, cần có những biện pháp chấn chỉnh, sắp xếp, tổ chức lại. Dứt khoát loại bỏ những cơ sở làm ăn không hiệu quả nhằm tạo điều kiện cho các doanh nghiệp khác phát triển, tạo khả năng cạnh tranh trên thị trường lao động quốc tế.
Thực tiễn cho thấy, để nâng cao chất lượng hàng hóa chúng ta phải ngay lập tức thiết lập và xây dựng hệ thống trường dạy nghề, đào tạo nguồn lao động xuất khẩu. Như vậy mới đảm bảo việc đào tạo được chương trình, đủ thời gian để người lao động trước khi đi làm việc ở nước ngoài có được trình độ tay nghề và ngoại ngữ đáp ứng nhu cầu của từng thị trường lao động, thích nghi nhanh chóng với môi trường làm việc ở nước ngoài. Các yếu tố nhân thân, lý lịch… của người lao động cũng cần được xem xét kỹ càng khi tuyển dụng, vì dù sao, đây cũng là việc “đem chuông đi đấm xứ người”.
Thị xã Cửa Lò: Đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng khu du lịch
Thực hiện mục tiêu phát triển kinh tế – xã hội năm 2001, thị xã Cửa Lò đầu tư 173 tỷ đồng xây dựng cơ sở hạ tầng và nâng cấp cảnh quan môi trường khu du lịch: hoàn tất việc mở rộng và kéo dài đường Bình Minh, đường Trung tâm, khu vực vui chơi giải trí, hệ thống cấp thoát nước, hệ thống xử lý thu gom rác thải, trồng thêm nhiều cây xanh, tạo cảnh quan du lịch. Các hạng mục công trình đang gấp rút thi công và phấn đấu hoàn thiện trước 1/5/2001. Đồng thời Ủy ban nhân dân thị xã Cửa Lò chỉ đạo các đơn vị kinh doanh khách sạn trên địa bàn có kế hoạch đầu tư, tôn tạo nâng cấp sửa chữa cơ sở vật chất để chuẩn bị đón khách trong du lịch mùa hè 2001.
Quốc Anh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Cần những giải pháp toàn diện – Phần 1

Năm 2000, cả nước đã xuất khẩu 31.468 lao động và chuyên gia đi làm việc tại nước ngoài, bằng 144,3% so với năm 1999. Đây là một con số đáng khích lệ, vì cho tới năm 1995, xuất khẩu chỉ mới đạt mức 10.050 lao động. Được biết, mỗi năm, so ngoại tệ mà lao động Việt Nam chuyển về nước đã vượt qua con số 1 tỷ USD ! Năm nay, chỉ tiêu chính phủ đề ra là xuất khẩu được 50.000 lao động (chủ yếu là các ngành may, xây dựng, điện…). Liệu chỉ tiêu trên có khả thi, khi công tác xuất khẩu lao động của nước ta khá nhiều vấn đề cần được khắc phục
Nâng cao chất lượng “hàng hóa” – một yêu cầu tiên quyết.
Khi nói đến chất lượng lao động xuất khẩu, ngoài yếu tố tay nghề, khả năng tác nghiệp, còn phải xét đến các vấn đề khác như ý thức tổ chức kỷ luật, hiểu biết xã hội, ý thức tôn trọng pháp luật, phong tục tập quán cũng như các quy định quốc tế. Tuy nhiên, do công tác đào tạo và chuẩn bị nguồn lao động còn nhiều hạn chế nên chất lượng lao động Việt Nam vẫn còn ở mức thấp so với các nước xuất khẩu lao động truyền thống như: Phillipine, Bangladest, Indonesia, Trung Quốc… lao động của ta phần lớn từ khu vực nông thôn nên rất kém về ngoại ngữ, tay nghề và nhận thức về quan hệ chủ thợ thường rất “lờ mờ”.
Trong khi đó nhiều doanh nghiệp thực hiện xuất khẩu lao động còn đơn thuần là kinh doanh, không chú ý đến công tác đào tạo nguồn và giáo dục, định hướng cho lao động trước khi đi. Do vậy, nhiều lao động ra nước ngoài đã không chấp hành pháp luật của Việt Nam và các nước sở tại, một số còn đơn phá vỡ hợp đồng, gây thiệt hại cho doanh nghiệp và cả hai phía.
Cũng do thiếu ý thức, đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích cộng đồng, một số bộ phận lao động còn bỏ trốn và vi phạm pháp luật của nước tiếp nhận lao động, Tại thị trường Nhật Bản, số lao động Việt Nam bỏ trốn chiếm 14,6% trong khi con số này của lao động Trung Quốc chỉ có 0,9%. Hiện nay thị trường lao động thế giới và khu vực ngày càng thu hẹp, cạnh tranh ác nước xuất khẩu lao động trở nên gay gắt hơn, yêu cầu tiếp nhận lao động nước ngoài vào một số thị trường ngày càng đòi hỏi cao hơn về chất lượng cũng như ý thức kỷ luật. Việt Nam, mặc ù đã tham gia vào thị trường xuất khẩu lao động hơn 20 năm, nhưng so với các nước xuất khẩu lao động truyền thống thì vẫn còn yếu thế hơn. Điểm mạnh của lao động Việt Nam là cần cù, chăm chỉ, giá cả phải chăng. Tuy nhiên, chúng ta cũng không dễ dàng khi các nước có nhu cầu và kinh nghiệm xuất khẩu lao động của mình, tạo ra sự cạnh tranh gay gắt. Do đó, lợi thế về giá nhân công của Việt Nam đang mất dần. trên thế giới, ở nhiều đại bàn đã hình thành hệ thống hợp tác và phân bố lao động giữa các nước trong khu vực, ví dụ như các nước EU, các nước thuộc khối hợp tác kinh tế Châu Phi, các nước khu vực Bắc Mỹ và Caribê. Thậm chí, ngay cả Đông Nam Á, các nước như: Malaysia, Singapre, Bruney cũng chỉ nhận lao động từ các nước xuất khẩu lao động truyền thống như: Phillipine, Indonesia, Ấn Độ. Cũng chính vì lý do nói trên, việc mở rộng thị trường lao động ngoài nước đối với lao động Việt Nam hiện nay càng trở nên khó khăn. Trong khi đó, chúng ta chưa đầu như nghiên cứu, khai thác các thị trường tiềm năng mà chỉ tập trung vào một vài thị trường có sẵn như: Lào, Nhật Bản, Hàn Quốc, LiBi…
Quốc Anh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Suối khoáng Mỹ Lâm

Cách trung tâm thị xã Tuyên Quang 13km về phía Đông Nam, con đường quanh co uốn lượn bên sường núi dẫn vào khu nghỉ dưỡng suối khoáng Mỹ Lâm thật yên bình, thơ mộng. Những nếp nhà sàn đơn sơ của đồng bào Cao Lan thấp thoáng giữa màu xanh biếc của rừng cọ, đồi chè và tiếng chim ca rộn rã như mời gọi du khách hay ghé thăm cuộc sống thật giản dị và gần gũi với thiên nhiên nơi đây. Du khách có dịp đến Tuyên Quang đều mong muốn được một lần đến suối khoáng Mỹ Lâm để dắm mình trong làn nước trong trẻo, ấm áp mà thiên nhiên ban tặng.
Suối khoáng Mỹ Lâm có nguồn nước khoáng sunfua ngầm trong lòng đất, được hát hiện từ thập niên 60. Năm 1965, khu nghỉ dưỡng suối khoáng Mỹ Lâm được xây dựng trên ngọn đồi thoai thoải nơi có dòng suối Mỹ Lâm chảy qua thật hữu hiệu cho việc chữa bệnh. Hiện nay, khu nghỉ dưỡng suối khoáng Mỹ Lâm mở rộng phục vụ khách du lịch với giá vé 10.000đồng cho tắm nước khoáng và tắm bùn; 25.000 đồng cho dịch vụ mát –sa. Bạn sẽ cảm nhận được thiên nhiên thật ưu ái con người khi ngâm mình trong bồn tắm ngập tràn nước khoáng ấm áp và được ngắm nhìn những khóm hoa rực rỡ đang khoe hương sắc trong ánh ban mai. Nước khoáng luôn điều hòa và giữ ấm ở nhiệt độ 40 – 42oC luôn mang đến cho cơ thể bạn cảm giác khoan khoái, dễ chịu. đặc biệt, tại đây còn có 3 bể ngâm, tắm bùn khoáng, phục vụ cùng lúc khoảng 50 du khách. Bùn khoáng được tạo nên từ đất thịt đã loại bỏ tạp chất và ngâm trong nước khoáng một tháng. Sau đó, trong quá trình sử dụng, bùn khoáng vẫn tiếp tục ngâm và thay nước hàng ngày để đạt tới chất lượng cao nhất. tắm à ngâm bùn khoáng sunfua đã chữa khỏi bệnh đau khớp, đau dây thần kinh, mang lại niềm vui và sức khỏe cho biết bao người bệnh.
Ông Nguyễn Văn Thịnh, Giám đốc khu nghỉ dưỡng suối khoáng Mỹ Lâm cho biết: “Để đáp lại lòng yêu mến của du khách dành cho suối khoáng Mỹ Lâm, UBND tỉnh Tuyên Quang đã đầu tư 4,4 tỷ đồng để nâng cấp và xây mới các phòng tắm tiện nghi, có bồn tắm thủy lực tạo sống, xây dựng thêm một số phòng nghỉ để phục vụ du khách có nhu cầu nghỉ qua đêm tại đây. Công trình này dự định tháng 5/2001 sẽ đưa vào phục vụ khách du lịch.
Du khách trong và ngoài nước đến suối khoáng Mỹ Lâm không những không thấy sảng khoái, thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng khi được tắm, ngâm nước khoáng nóng, bùng khoáng mà còn thích thú và phong cảnh thiên nhiên yên ả và những con người hiền hậu, mến khách nơi đây. Du khách cũng đặc biệt thích thú khi thưởng thức hương vị ngọt ngào, thơm dịu của lúa nếp nương cùng vị đậm đà của vùng đèn trong những ống cơm lam do những cô sơn nữ khéo léo nướng vừa chín tới.
Vài năm trở lại đây, suối khoáng Mỹ Lâm đang ngày càng trở nên hấp dẫn đối với du khách. Trong tương lai gần, khu nghỉ dưỡng suối khoáng Mỹ Lâm sẽ mở rộng hơn nữa với các hạng mục xây dựng như: nhà nghỉ mini, bể bơi, phòng karaoke, sàn nhảy, tạo dựng cảnh quan… để có thể đáp ứng mọi nhu cầu vui chơi giải trí. Khi đó du khách đến nơi đây tham quan, nghỉ dưỡng chắc chắn sẽ vượt qua con số 60 ngàn lượt khách mỗi năm như hiện nay.
Lễ hội Yên Thế.
Sáng ngày 16/3/2001 (tức 22/2 năm Tân Tỵ) tại khu di tích lịch sử Hoàng Hoa Thám, thị trấn Cầu Gồ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang đã khai lễ hội kỷ niệm lần thứ 117 năm ngày khởi nghĩa của nông dân Yên Thế, do Ủy ban nhân dân huyện Yên Thế tổ chức. Đến lễ hội có đông đảo khách từ Trung ương và khắp các tỉnh, thành. Chương trình lễ hội diễn ra trong ba ngày với các hoạt động: hội trại, lễ dâng hương tưởng niệm anh hùng dân tộc Hoàng Hoa Thám, các hoạt động vui chơi (giải võ, vật mở rộng, giải bắn cung, nỏ, chọi gà, cờ tướng, cờ người, múa kỳ lân…), giải bóng đá các đội mạnh , liên hoan tiếng hát các dân tộc, thăm nhà trưng bày khởi nghĩa Yên Thế và các đền, chùa, di tích lịch sử, xem đoàn chèo Bắc Giang biểu diễn.
Thủy Tiên – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11 (176) – 2001

Hướng dẫn xanh từ A đến G cho di sản thiên nhiên thế giới Hạ Long

Cách đây 7 năm vào tháng 12/1994, tổ chức UNESCO đã công nhận vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) là một di sản thiên nhiên của nhân loại, bởi nó không chỉ là một thắng cảnh đẹp mà còn chứa đựng những giá trị nổi bật về địa chất, sự đa dạng sinh học và những giá trị văn hóa… Từ đó đến nay đã có rất nhiều du khách từ khắp mọi nơi trên thế giới đến đây để chiêm ngưỡng vẻ đẹp hiếm có của di sản này. Tuy nhiên, cũng chính vì điều đó và do có những nhận thức khác nhau mà môi trường ở Hạ Long đang bị thay đổi và có thể sẽ tiếp tục bị thay đổi. Để góp phần tích cực đảm bảo cho du lịch Hạ Long phát triển một cách bền vững và bảo vệ môi trường của vịnh Hạ Long, mới đây tổ chức Bảo tồn thiên nhiên Quốc tế IUCN (World Conservation) tại Việt Nam đã thảo luận và đưa ra “Hướng dẫn xanh từ A đến G” với một mong muốn rằng có thể bảo vệ di sản thiên nhiên thế giới có một không hai này. Dưới đây là những hướng dẫn từ A đến G.
Accept (Hãy có) trách nhiệm đối với cảnh quan môi trường mà bạn đang thăm viếng.
Be aware (Nhận thức) được những tác động (xấu) của bạn đối với môi trường và xã hội. Cố gắng giảm thiểu những tác động (xấu) này.
Choose (Chọn) các cơ sở điều hành du lịch mà họ có quan điểm bảo vệ môi trường và văn hóa, và nói với các cơ sở du lịch đang cạnh tranh với họ vì lý do trên.
Donot (Đừng làm) những điều mà bạn không bao giờ làm ở nhà.
Explain (Giải thích) những hành vi cư xử của bạn cho các khách du lịch và những người làm trong ngành Du lịch.
Find out (Khám phá) và tìm hiểu nhiều hơn về nơi bạn tham quan bằng cách không lấy đi những thứ mà bạn chỉ tìm thấy trước mắt.
Guide (Hướng dẫn) cho những người không được giáo dục như bạn bằng cách nêu gương tốt bằng chính những hành vi ứng xử của mình.
Hướng dẫn này mong được tất cả các du khách, những người dân địa phương và những người làm trong ngành Du lịch biết đến. Hướng dẫn nhấn mạnh rằng hành vi của mỗi du khách ở vịnh Hạ Long sẽ tạo nên sự thay đổi lớn trong tương lai. Vì vậy hãy cùng nhau bảo vệ môi trường của di sản thiên nhiên thế giới Hạ Long cho các thế hệ sau chúng ta và cho những lần viếng thăm tới của chính mình. Muốn làm được như vậy cách đơn giản nhất là làm theo “Hướng dẫn xanh từ A đến G”.
Ông peter dewson
(48 tuổi – Chuyên gia y tế cộng đồng bang Albanis – Western – Australia)
Ông đã từng đi nhiều tỉnh ở Việt Nam, ấn tượng sâu sắc nhất về du lịch đối với ông là gì?
Đó là các làng nghề, Việt Nam có rất nhiều làng nghề với sản phẩm đa dạng và đẹp. Tôi đã đến Bát Tràng (Gia Lâm), Vân Hà (Đông Anh), Vạn Phúc (Hà Đông)… mỗi nơi tôi đều mua những sản phẩm của làng làm kỷ niệm.
Ông tiếp cận các làng nghề đó với tư cách là khách du lịch?
Nếu thế, có lẽ tôi ít được biết đến các làng nghề của Việt Nam. Tôi tiếp cận với tư cách hoạt động xã hội kết hợp với du lịch. Rất ít khách du lịch nước ngoài biết đến làng nghề Việt Nam với chiều sâu văn hóa vốn có. Chẳng hạn, bạn bè tôi nói sản phẩm gốm của Bát Tràng còn xa mới bằng của Nhật, Trung Quốc; Tôi đã nói với họ rằng sản phẩm gốm của Bát Tràng ngoài giá trị sử dụng còn có giá trị về văn hóa, lịch sử, mà phải tiếp cận trên trên chính mảnh đất làng với các nghệ nhân mới có thể cảm nhận được. Họ đều lấy làm tiếc vì không có may mắn đó.
Theo ông, làm thế nào để tăng khả năng tiếp cận của du khách nước ngoài với văn hóa làng nghề Việt Nam?
Tôi chỉ có thể góp ý kiến: chẳng hạn các Công ty lữ hành không chỉ chú ý giới thiệu và tổ chức đến những điểm du lịch lớn mà cần tăng cường giới thiệu thêm các loại hình du lịch khác, trong đó có du lịch làng nghề. Nhưng tôi nghĩ, khả năng này khó bởi các làng nghề Việt Nam phân bố rải rác, đường sá không thuận lợi, chỗ ăn nghỉ chưa có… Còn làm thế nào để thu hút du khách đến với các làng nghề là việc của các công ty du lịch.
Xin cảm ơn ông!
Đỗ Đình Dũng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Các hành vi làm ảnh hưởng đến trật tự an toàn giao thông đường sắt bị nghiêm cấm

Đặt vật gây chướng ngại trên đường sắt;
Trồng cây và đặt các vật gây cản trở tầm nhìn của người điều khiển phương tiện giao thông, của người qua lại đường ngang và tại phía bụng đường cong của đường sắt;
Phơi rơm, rạ và các vật khác lên đường sắt;
Chứa chất vật liệu, hàng hóa, chất phế thải, để phương tiện, thiết bị trong phạm vi giới hạn bảo đảm an toàn công trình giao thông đường sắt (trừ vật liệu, thiết bị phục vụ thi công, sữa chữa công trình giao thông đường sắt);
Chăn thả trâu bò, gia súc trên đường sắt và trong phạm vi giới hạn bảo đảm an toàn công trình giao thông đường sắt;
Sử dụng chất nổ khai thác đá, cát, sỏi ảnh hưởng đến an toàn giao thông vận tải đường sắt.
Tùy tiện khóa hãm, giật van dừng tàu;
Đi, đứng (trừ người có trách nhiệm), nằm, ngồi, đùa nghịch trên đường sắt hoặc trên nóc toa xe; đu bám toa xe, đầu máy và hai đầu toa xe;
Bán hàng rong; gây mất trật tự trị an; uy hiếp an toàn thân thể, tài sản của hành khách và nhân viên đường sắt đang thừa hành nhiệm vụ;
Ném đất đá và các vật khác gây nguy hiểm lên tàu và từ trên tàu xuống;
Lên hoặc xuống tàu, mở cửa toa tàu, thò đầu, chân tay ra ngoài khi tàu đang chạy (trừ người có trách nhiệm);
Gây cản trở cho việc khai thác, sử dụng phương tiện, thiết bị, công trình giao thông đường sắt;
Ngăn cản việc chạy tàu bình thường và các hành vi khác làm mất trật tự an toàn giao thông đường sắt.
(Điều 49 Nghị định 39/CP của Chính phủ về bảo đảm trật tự an toàn giao thông đường sắt).
Triệt phá nhóm đối tượng lừa đảo chiếm đoạt tài sản của hành khách trên ô tô
Thời gian gần đây, trên các xe ô tô chạy tuyến từ ngã tư Phố Nối – Mỹ Hào về thị xã Hưng Yên thường xuyên có một nhóm đối tượng chuyên dùng quân bài “đỏ, đen” gạ gẫm hành khách chơi để lừa đảo cướp tài sản.
Sau một thời gian thu thập tài liệu, nắm tình hình, Phòng cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hưng Yên đã lập kế hoạch triệt phá nhóm lưu manh này. Ngày 15/3/2001, trên chuyến xe khách biển số 34K – 3429 chạy từ Phố Nối về thị xã Hưng Yên, 5 đối tượng đang tổ chức lừa đảo, cướp tài sản của hành khách bằng con bài đỏ, đen thì các trinh sát hình sự trong vai những khách đi xe ập đến bắt quả tang. Bọn chúng gồm: Nguyễn Đình Năm (sinh năm 1974) ở thị trấn Bần, huyện Mỹ Hào; Phạm Văn Dung (sinh năm 1965) ở xã Dị Sử, Mỹ Hào; Trần Văn Dương (sinh năm 1967) ở Liên Xá, huyện Yên Mỹ; Phạm Văn Thanh (sinh năm 1987) ở xã Dị Sử, Mỹ Hào và Nguyễn Văn Nghiệp (sinh năm 1973) ở Nhân Hòa, Yên Mỹ. Tang vật thu được gồm 1 miếng bìa, 9 quân bài tú-lơ-khơ mà bọn chúng dùng đánh đỏ, đen và 308.000 đồng. Đáng chú ý là cả 4 tên đều đã có tiền án hoặc tiền sự về các tội lừa đảo, đánh bạc, trộm cắp và cưỡng đoạt tài sản.
Thủ đoạn của nhóm tội phạm trên là 1, 2 tên cầm cái, số còn lại đóng vai khách đi xe ô tô. Khi tên cầm cái bỏ quân bài đỏ, đen ra gạ gẫm, mời chào hành khách trên xe tham gia trò vui chơi có thưởng, những tên khác nhảy vào chơi và thắng liên tiếp để “mồi” khách tham gia đánh nhằm lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Nếu có người nào phát hiện trò “ma giáo” của chúng hoặc không trả tiền, chúng liền xúm vào đe dọa, khống chế, thậm chí hành hung rồi lợi dụng sự lộn xộn trên xe, rạch túi hành khách để lấy tiền. Dư luận nhân dân hoan nghênh việc làm kiên quyết của Công an tỉnh Hưng Yên trong việc nhanh chóng bắt giữ ổ nhóm tội phạm và mong muốn bọn chúng sớm phải ra trước vành móng ngựa để nhận sự trừng trị của luật pháp.
Tuấn Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Nghe quốc ca Việt Nam ở New York

Một ngày vừa qua tôi tới thăm New York, thành phố đông dân nhất và nổi tiếng của nước Mỹ. Dường như ai tới đây cũng nhất định sẽ đi thăm trụ sở Liên Hiệp quốc, Công viên trung tâm, Quảng trường Thời gian, khu China town, và nhất là chiêm ngưỡng tượng thần tụ do đang sáng tỏa trên một hòn đảo nhỏ ngoài Vịnh New York.
Người ta phải xếp hàng mua vé rất đông. Hàng người nối dài cuộn như rồng rắn để tới chỗ bán vé ở một góc bùng binh. Đủ các màu da. Đủ các quốc tịch. Đường phố New York nhộn nhịp, bí bức với nhà cao tầng nối nhau năm mười tầng, tám mười tầng, và ngay phía sau kia là tòa nhà của trung tâm thương mại thế giới cao ngất đã bị thành viên phái Aba Sayyet ở Philippin tên là Ramzi Ahmed Youssef đánh bom. Rồi phổ bức tường wall người đi ở dưới đường cứ y như luồng lách giữa hai bên là thanh núi dựng đứng. Tới bờ vịnh không khí phóng khoáng, trong lành ùa ập làm ai cũng phấn chấn. Sóng vỗ tơ táp. Gió thổi. Những con thuyền lướt nhanh. Những con tàu du lịch to nhỏ, nhiều loại dập dờn. Xa xa tượng thần tự do vươn cao phản ánh nắng chiếu lấp lóa.
Dòng người chuyển động song vì rồng rắn ngoằn nghèo dài quá nên dù có mau mau xê dịch vẫn làm cho mọi người sốt ruột. Tôi cũng đã một lần xếp hàng mệt mỏi như thế này để láy vé vào thăm bảo tàng Eromitat và cung vua Nga ở xanh Pê-tecxbua. Phải kiên trì vì không mấy khi có dịp tới New York. Một người đàn ông da màu, lai của hai dòng đen và trắng, ôm cây đàn ghi ta đi từ phía trên xuống. Ông chừng ngoài bốn mươi. Ăn mặc gọn gang nếu không nói là bánh bao, tráng kiện. Trước bụng ông ta là cây đàn ghi ta còn mới. Bên sườn ông là cái túi vải đựng tiền. Bước vài bước ông lại dừng, đánh đàn có khi vừa chơi đàn vừa hát, không một lời cầu xin, không xòe bàn tay ra phía trước theo kiểu lậy ông đi qua lạy bà đi lại như ở nước ta. Đôi khi ông nhoẻn miệng cười. Có vẻ như hào hứng với công việc. Tôi cũng đã gặp kiểu xin tiền như thế này ở nhiều nơi tại thành phố Boston. Những cô gái kéo phong cầm và đàn vi-ô lông réo rắt tại bến xe điện ngầm. Họ xin tiền mà cứ như biểu diễn du ngoạn. Ngồ ngộ! hay hay! Tôi cũng đã chứng kiến một ban nhạc trẻ, gồm một bà mẹ kéo đàn gió cho hai đứa con, một chơi đàn vi ô lông, một gõ phách rộn ràng làm bừng tỉnh khu phố cổ Arobat ở Mát cơ va đang sầu não.
Nhưng mà kìa! Người đàn ông này đang chơi bài Đông Phương hồng trước toán người Hoa chắc chắn từ đại lục sang. Tiếng đàn rộn ràng tha thiế, như say sưa như bừng dậy, như trào dâng, và khách lần lượt thò tay vào túi lấy ra những tờ đô la là loại 1 đồng, loại 2 đồng, loại 5 đồng, vui cười, thoải mái cho vào cái túi vải của người đàn ông Hoa Kỳ. Đến chỗ tôi, ông ta gật đầu chào, chơi một bản nhạc nào đó nghe khá du dương. Rất bất ngờ, hết sức bất ngờ, những ngón tay ông ta lướt nhanh trên phím, lời bài “Tiến quân ca” của Văn Cao, bài quốc ca của đất nước Việt Nam xa xôi nghìn trùng cách trở vang lên. Chúng tôi ngẩn ngơ, chúng tôi vui cười. Giống như các bạn ở Trung Hoa đại lục đang xếp hàng phía trước. Chúng tôi lấy ra những tờ xanh một đô la, hai đô la, bỏ vào túi vải của người đàn ông Hoa Kỳ.
Đó là một ngày vui đầy thú vị. Tẩu lướt nhanh trên vịnh. Từ tít bên kia bờ Đại Tây Dương chúng tôi cứ náo nức nghĩ tới những ngày hội, những ngày lễ và nhất là giao thừa ở quê nhà xa thẳm bên bờ Thái Bình Dương khi lời bài Quốc ca vang lên. Tối hôm đó chúng tôi đến khu China town qua phố Baxterth tới nhà hàng Nha Trang của người Việt thưởng thức phở Việt Nam ở New York. Quá đông khách. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế đợi. Rồi chủ quán mời vào bàn. Phở bò. Chín. Ớt tươi. Nhưng mà kìa! – Chúng tôi nhận ra người đàn ông chơi Quốc Ca Việt Nam bên bờ vịnh New York lúc sáng. Không thể không bắt chuyện. Tôi tiến lại.
– Xin phép được làm quen với ông. Ông sử dụng ghi ta khá lắm.
Người đàn ông chắc đã đoán ra chúng tôi là ai và gặp ở đâu nên nhoẻn miệng cười:
– Tôi cũng rất lấy làm hân hạnh.
– Xin lỗi vì tò mò, làm sao ông chơi được bài Quốc Ca Việt Nam?
– Sao lại không được khi trong tay tôi có bản nhạc. Một người Mỹ gốc Việt đã trao cho chúng tôi đúng ngày hai nước lập quan hệ ngoại giao. Ông ấy là bạn tôi mà!
– Nhưng sáng nay, giữa muôn người sao ông nhận ra chúng tôi là người Việt Nam?
– Ban đầu tôi đoán. Người Việt Nam vẫn khác với người Trung Quốc và người Triều Tiên. Rồi tôi phát hiện cái túi ông đeo bên người có hàng chữ. Thế là tôi đang chơi bản nhạc Sô panh liền kết thúc nó và chuyển sang bài Tiến quân ca.
– Cảm ơn ông nhiều. Cảm ơn rất nhiều.
– Không có gì chúng ta là bạn mà!
Vị phở thơm nồng. Trước mắt chúng tôi là những tô lớn đang nghi ngút bốc khói. Chủ quán đến từ lúc nào. Chủ quán nói rất nhớ Việt Nam đặc biệt thành phố Nha Trang quê hương và sẽ về thăm khi mùa xuân tới. Hình ảnh phố phường và làng xóm Việt Nam xa vời vụt hiện ra nôn nao trong tấm trí tôi.
Tô Đức Chiêu – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Ba ngày Tết ở Việt Nam

Người Tây biết gì về ba ngày Tết ở Việt Nam? Tết ở Việt Nam – ngày đầu năm mới theo lịch âm dương – có rất nhiều ngày lễ quan trọng theo nghi thức truyền thống hàng năm của Việt Nam.
Tết được tổ chức trước hết trong gia đình. Người Việt Nam ù ở đâu đi chăng nữa cũng tìm về gtuj họp cùng với gia đình trong những ngày Tết để được ở gần người thân, được nghiêng mình trước bàn thờ tổ tiên, được tĩnh tâm trước những nấm mộ người thân và được nhìn lại ngôi nhà nơi chôn rau cắt rốn với những hình ảnh thân quen như hàng cau, giếng nước, cây đa… Ngay cả trong những lúc chiến tranh ác liệt nhất, người chiến sĩ hay người thanh niên xung phong Việt Nam đang chiến đấu ở tận dãy núi Trường Sơn cũng chưa bao giờ quên ngày lễ trọng đại này.
Vị khách nào đến gia đình người Việt Nam vào dịp tết đều sớm nhận thấy những câu đối được viết nắn nót trên giấy đỏ. Quả thực đó là một trong sáu vật truyền thống không thể thiếu được trong ngày Tết.
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh”
Nghi lễ của ngày tết được bắt đầu từ lễ cúng Thần Thổ Công (còn gọi là Ông Công, Ông Táo) vào ngày 23 tháng 12 âm lịch. Theo tín ngưỡng thì đây là sự hiện diện của Thần Thổ Công, người luôn theo dõi gia đình và biết hết mọi bí mật của gia đình. Cứ vào cuối mỗi năm, Thần lại lên trời để tâu với Ngọc Hoàng Thượng Đế mọi diễn biến xảy ra trong gia đình đó. Vả lại, ông còn thay mặt cho những người được ông che chở cầu xin Ngọc Hoàng ban cho ân huệ.
Theo phong tục tập quán thì từ ngày 20 đến 26 tháng 12, người Việt Nam thường đi thăm mộ tổ tiên và người thân. Phong tục này được dựa trên một tình cảm cao quý đó là; lòng biết ơn đối với tổ tiên.
Qua ngày lễ 23 tháng 12, người ta thường có tục lệ trồng một cây nêu trước nhà, và treo những chiếc toong ten trên đó. Tập tục này có nguồn gốc từ một tín ngưỡng đạo Phật. Ý nghĩa của việc làm này là người ta muốn tránh xa mọi tư tưởng bất lương và bảo vệ gia đình mình khỏi những điều xấu xa.
Đến ngày cuối cùng của năm, người ta thường tổ chức nghi lễ cuối năm vào khoảng 12 giờ trưa để mời tổ tiên trở lại gia đình trong dịp tết. Và rồi người ta chuẩn bị mọi thứ để đón giao thừa. Khi đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm cũng là lúc pháo nổ râm ran ở khắp mọi nơi, trong nhàm ngoài phố, trong khắp cả đất nước, thậm chí trên vô tuyến, trên đài. Người ta nói những lời chúc tụng nhau nhân dịp năm mới đến.
Sau giao thừa, trong mỗi gia đình người ta mong muốn người người đi vào nhà đầu tiên phải là người khỏe mạnh, vui vẻ, thành công trong cuộc sống để gia đình họ được may mắn trong cả năm. Tập quán này được gọi là xông nhà. Tiếp đến là tập tục ‘Mừng tuổi”. Người ta đưa cho con cháu những giấy bạc còn mới và coi đó như là quà tết.
Vào dịp tết ở Việt Nam, tất cả các gia đình dù giàu hay nghèo cũng đều có nghĩa vụ bầy tỏ lòng biết ơn của họ. Trên bàn thờ, người ta thắp hương liên tục trong suốt ba ngày Tết. Mùi hương tỏa ra hòa lẫn vào không khí cho chúng ta cảm giác có sự hòa hợp âm dương giữa con người và thần linh, giữa người sống và người chết.
Câu đối
– Đi bạc tóc tới chân trời, về đất mẹ quê cha, qua năm tháng phong ba, mới thấu hiểu ngọn nguồn sông núi
– Bước mòn chân góc biển, đén thăm vùng đất tổ, đã trải qua từng bao giông tố, thêm nồng nàn nghĩa nước tình non.
Nguyễn Thu Lệ – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Những ngôi nhà cổ ở Thốt Nốt, Cần Thơ

Những năm gần đây, Du lịch phát triển loại hình du lịch như: thăm chợ nổi, vườn trái cây, kết hợp với thăm các di tích lịch sử, văn hoá: mộ cụ Thủ khoa Bùi Hữu Nghĩa, Hội Linh cổ tự, Nam Nhã đường, đình Bình Thủy… Theo quốc lộ 91, khách có thể tham quan vườn cò Bằng Lăng, ở huyện Thốt Nốt thành phố Cần Thơ khoảng 40 km.
Cũng tại Thốt Nốt, hiện nay khách đã bắt đầu đến thăm những ngôi nhà cổ. Trên đất cù lao Tân Lộc, có hàng chục ngôi nhà cổ toạ lạc tai ấp Trung Nhân, xã Trung Kiên. Đây là một ngôi nhà cổ đẹp, đuợc bà Mai Thị Lạc cho xây dựng năm 1891. Nhà được xây cất cách đây một thế kỷ, vật liệu xây cất chính là các loại gỗ quí. Gỗ quí làm cửa chính, làm cột kèo, bàn thò và gỗ còn dung để làm các bộ tường kỷ… Dưới bàn tay tài hoa, tỉ mẩn của bốn ông thợ chính, trong vòng hai năm đục, đẽo, chạm trổ, ngôi nhà đã trở thành một công trình điêu khắc gỗ tuyệt vời. Những bong hoa, cành trúc, những thú vật, chim muôn thật sinh động mà không kém phần trang nghiêm, cổ kính. Vì được chế tác vài cuốc thế kỷ thứ 19, nên đi đôi với gỗ là việc khảm xà cừ. Đây cũng là một công trình nghệ thuật độc đáo, rất quý giá.
Khởi thuỷ, mặt nhà có ba cửa chính với 4 cột bằng cây cà chất (đường kính 3 tấc). nhưng đến năm 1921 (tức 30 năm sau), bà Mai Thị Lạc cho xây thêm một mặt tiền nữa, như thế nhà hiện có bề ngang 17m, bề dài 26m.
Đến thăm nhà cổ, khách sẽ đựơc thích thú ngắm nhìn những vật dụng gia đình của “người xưa”, như trường kỷ, khan thờ, bộ đèn treo khí đá cổ và gạch lát nền được mua từ Pháp. Thời chiến tranh, nhà cổ không thoát khỏi đạn bom, nên nhiều chỗ bị hư hại. nhưng nhờ những cố gắn gìn giữ, nhà cổ vẫn là một giá trị văn hoá thu hút nhiều du khách tham quan, trong đó không ít du lịch nước ngoài.
Ông Serge Cao (Chuyê gia Pháp, hiện đang công tác tại Trung tâm dạy tiếng Pháp ở Hà Nội)
Thưa anh, anh đã tới Việt Nam được bao lâu?
10 năm, thưa chị!
Anh thấy Việt Nam nói chung và Hà Nội nói riêng so với 10 năm truớc có gì khác?
Phát triển rất nhan! Trước đây đường phố Hà Nội hẹp và xấu, cơ sở hạ tầng nói chung còn kém, nhưng nay đã được mở mang, nhiều đường cao tốc nối các tỉnh được xây dựng. ngày tôi mới đến Việt Nam, có rất hiếm xe máy, chủ yếu là xe đạp, thế mà bây giờ mỗi khi ra phố tôi cảm thấy chống mặt bởi phương tiện chính trên đường là xe máy.
Anh thấy học sinh Việt Nam học tiếng Pháp ra sao?
Các em học rất giỏi, tiếp thu nhanh.
Học sinh trung tâm của anh được hưởng những quyền lợi gì?
Năm vừa qua đã có 30 em được chúng tôi cấp học bổng sang Pháp và Canada du học. Những em tốt nghiệp từ Trung tâm này cũng dễ dàng xin việc ơ các đơn vị liên doanh của Pháp hơn.
Anh thấy việc giảng dạy tiếng Pháp ở Việt Nam có gì bất cập?
Hôm nay đi xem quay bán sách ngoại ngữ ở Tràng Tiền, tôi tật sự ngạc nhiên và hơi buồn. Các cuốn sách tiếng Pháp do chúng tôi in được bán ở đây nhưng lại bằng giá bán bên Pháp. Rất đắt! Như vậy thì phụ huynh nào đủ tiền mua chó các em? Thực tế, Tổ chức phát triển Giáo dục của chúng tôi đã hoàn cảnhhọc sinh Việt Nam và đã chủ động tài trợ một phần nhất định để hạ giá thành của các cuốn sách đó cho hợp lý túi tiền học sinh. Ví dụ như cuốn sáh UNE PETILE GRENONILLE chẳng hạn, đáng nhẽ học sinh chỉ mua với giá 15.000 – 20.000 đồng/ cuốn vậy mà Hiệu sách Tràng Tiền vẫn bán với giá 123.000đ/cuốn. Không hiểu vì kẽ gì mà Bộ giáo dục Đào tạo và các Công ty phát hành sách lại bán với giá tương đương bên Pháp như vậy?
Cần Thơ; Giải quyết việc làm cho 30.000 lao động
UBND tỉnh Cần Thơ vừa đưa ra mục tiêu là giải quyết việc làm cho 30.000 lao độngtrong năm 2001. Kinh phí dự toán thực hiện chương trình giải quyết việc làm của tỉnh Cần Thơ trong năm nay là 22 tỷ 950 triệu đồng, trong đó 19 tỷ 510 triệu đồng dành cho đào tạo nghề gắn với giải quyết việc làm, 2 tỷ 500 triệu đồng phát vay giải viết việc làm. Được biết, trong năm qua tỉnh Cần Thơ đã giải quyết việc làm cho 28.250 lao động.
Thu Đông – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Hà Nội ban hành quy chế đặt

Hà Nội ban hành quy chế đặt, đổi tên đường phố, công viên, quảng trường.
Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội vừa ban hành quy chế đặt, đổi tên đường phố, công viên, quảng trường và công trình văn hóa trên địa bàn Thủ đô: Những đường có chiều dài trên 2.500m, mặt cắt ngang lòng đường rộng từ 10,5m trở lên, nằm trên các tuyến đường vành đai, liên tỉnh, trục chính trên địa bàn thành phố, được đặt là Đường. Những đường dài từ 500m – 2.500m, mặt cắt ngang rộng từ 7,5m trở lên, được xác định theo quy hoạch và các công trình kiến trúc (nhà ở, cửa hàng, trụ sở cơ quan) sẽ đặt phố. Tùy theo quy mô, đặc điểm cụ thể mà tên đặt cho con đường, con phố, công viên, quảng trường và công trình văn hóa có sử dụng tên các địa danh, danh nhân (kể cả danh nhân thế giới có liên quan đến Hà Nội), tên sự kiện lịch sử, tên phản ánh vẻ đẹp của thiên nhiên, con người Hà Nội ngàn năm văn hiến. Đáng chú ý là, ngoài những danh nhân có nhiều đóng góp cho công cuộc dựng nước dân tộc và Thủ đô, được nhân dân kính trọng; các danh nhân thuộc lĩnh vực chính trị, khoa học, quân sự… được chọn đặt tên theo nguyên tắc: đã mất trước thời điểm xét đặt tên đường phố ít nhất là 10 năm. Việc đặt, đổi tên đường phố, công viên, quảng trường, công trình văn hóa sẽ do Ủy ban nhân dân thành phố phê duyệt, ra nghị quyết trong các kỳ họp hàng năm, theo các bước: lập danh mục; tổ chức khảo sát, đánh giá hiện trạng; lập hồ sơ chi tiết và lập ý kiến của chính quyền các quận, huỵên; trình Hội đồng tư vấn đặt tên đường phố xem xét và báo cáo Ủy ban nhân dân, Sở văn hóa – Thông tin Hà Nội là cơ quan thường trực thực hiện việc đặt tên, đổi tên đường phố. Quy chế mới này có hiệu lực từ tháng 3/2001.
Một số đơn vị chưa thực hiện chế độ một giá cho Việt kiều.
Mặc dù Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo việc để Việt Kiều về nước đón Tết Tân Tỵ đều được hưởng các dịch vụ, giá vé đi lại trên các phương tiện giao thông vận tải như khách trong nước, nhưng một số Công ty Du lịch tại Thành phố Hồ Chí Minh vẫn bán vé máy bay cho Việt kiều theo giá cũ (cao hơn so với khách trong nước). Các đơn vị này viện cớ chưa nhận được công văn chỉ đạo của Chính Phủ và Tổng Công ty Hàng không Việt Nam. Nhiều Việt kiều khi biết có chỉ đạo của Chính phủ đã yêu cầu hoàn trả phần chênh lệch nhưng không được giải quyết
Cấp giấy phép đầu tư nước ngoài qua Internet.
Từ tháng 3/2001 Sở Kế hoạch – Đầu tư Thành phố Hồ Chí Minh sẽ thực hiện cấp giấy phép cho các dự án đầu tư nước ngoài qua mạng Internet ww.hcminvest.gov.vn. Các dự án được cấp giấy phép theo phương thức này chỉ đăng ký là được cấp phép,không qua khâu thẩm định.
Từ ngày 23/1 vừa qua, Sở cũng đã bắt đầu giải quyết cho các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài muốn xin tổ chức họp mặt khách hàng, giới thiệu sản phẩm, thành lập chi nhánh, xác nhận danh mục hàng hóa điều chỉnh, điều chỉnh giấy phép đầu tư đối với các dự án phải thay đổi trụ sở , tăng vốn đầu tư… Ngoài ra trang web còn cung cấp các văn bản , bộ luật có liên quan đến đầu tư nước ngoài, thủ tục xin cấp giấy phép đầu tư, những dự án kêu gọi đầu tư và những địa điểm nhà đầu tư cần biết.
Hoàng Thảo Nguyệt – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 8(173)2001

Sản phẩm du lịch – yếu tố đầu tiên trong chiến lược quảng bá

Ngày nay, phát triển du lịch không chỉ là mối quan tâm của Đảng và Nhà nước hay của ngành Du lịch, mà đã trở thành mối quan tâm của xã hội. Tăng trưởng của Du lịch đã có tác động tích cực đến đời sống của một bộ phận không nhỏ quần chúng lao động. Tại một số địa phương, Du lịch đã vươn lên vị trí hàng đầu trong các ngành kinh tế.
Tuy nhiên, những gì chúng ta đã đạt được chưa tương xứng với tiềm năng du lịch rất phong phú của đất nước, chưa đủ sức cạnh tranh, thậm chí với các quốc gia phát triển du lịch trong khu vực. Số liệu dưới đây có thể giúp chúng ta tham khảo.
Từ năm 1995 đến 2000 số lượng khách du lịch đến Việt Nam tăng từ 1.352.296 lượt người lên 2.140.100 lượt người. Trong đó, lượng khách du lịch vào Việt Nam bằng đường hàng không tăng không đáng kể, mà loại khách này có đặc điểm đi du lịch dài ngày, đến nhiều nơi và mức chi tiêu cao. Mặt khác, lượng khách với mục đích du lịch cũng chỉ đạt xấp xỉ 50%. Trên thực tế, khách du lịch chất lượng cao mới chỉ chiếm một tỷ lệ hết sức khiêm tốn. Đó là chưa kể đến lượng khách đến lần thứ 2 là cực kỳ ít ỏi.
Nhận thức được vấn đề, ngành Du lịch Việt Nam trong những năm gần đây đã đẩy mạnh chương trình xúc tiến du lịch nhằm cải thiện hình ảnh Du lịch Việt Nam trên thị trường Du lịch quốc tế. Chương trình này, được Nhà nước quan tâm chỉ đạo và hỗ trợ về kinh phí đã đạt được một số kết quả nhất định. Tuy nhiên, để việc tăng trưởng được bền vững, đã đến lúc cần tổng kết, đánh giá mức độ tác động thực sự của chương trình này đến sự phát triển du lịch. Song, dù kết quả thế nào đi nữa, trong những năm tới cần thiết phải quan tâm một cách thích đáng và giành nguồn kinh phí lớn hơn cho việc phát triển sản phẩm du lịch. Đây không phải là vấn đề mới nhưng có tầm quan trọng sống còn đối với ngành. Thực trạng chưa có gì đáng phấn khởi nếu chúng ta chịu khó thu thập những chương trình du lịch mà các công ty lữ hành của chúng ta đang chào bán trên thị trường hoặc giới thiệu tại các hội chợ du lịch trong ngoài nước. Đó là những chương trình trùng lặp và đơn điệu. Do vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi các doanh nghiệp lữ hành phần lớn phải giảm giá để giành thị phần. Nên chăng cần có một hội nghị chuyên đề với sự tham gia của cơ quan quản lý nhà nước về du lịch, các nhà chuyên môn, đại diện doanh nghiệp cũng như một số ngành liên quan để định hướng chiến lược phát triển sản phẩm. Tại đó sẽ giải đáp một số vấn đề cơ bản như:
Sản phẩm nào của chúng ta là độc đáo và có sức cạnh tranh cao.
Những yếu tố gì giúp chúng ta tạo nên những sản phẩm du lịch độc đáo để có thể chào bán một cách có hiệu quả trên thị trường.
Phạm vi trách nhiệm và khả năng của các cơ quan quản lý Nhà nước và doanh nghiệp trong việc tạo ra sản phẩm du lịch?
Nói về tính hấp dẫn của sản phẩm, hiện nay, nhiều doanh nghiệp đang đi theo hướng khai thác khía cạnh văn hóa. Đưa khách đến những vùng dân tộc (đặc biệt trong ngày lễ, tết) được một số công ty lữ hành đưa vào các tour du lịch. Song, điều này không dễ dàng, vì nội dung lễ hội chỉ là một phần trong tour du lịch nên không phải là lễ hội nào cũng có thể khai thác được (do yếu tố thời gian, địa điểm tổ chức). Hơn nữa, không phải lễ hội nào cũng ổn định về thời gian và chất lượng tổ chức để có thể biến thành sản phẩm chào bán trên thị trường. Bên cạnh đó, nhiều lễ hội (đặc biệt tại khu vực Tây Nguyên) việc tổ chức rất tốn kém.
Tổ chức tour chuyên đề như lặn biển, ngủ đêm trên vịnh, cara – van bằng ô tô xuyên Việt cũng có khó khăn. Doanh nghiệp không biết công văn xin phép có được chấp thuận hay không, khi nào có, chi phí dẫn đường bao nhiêu thì làm sao có thể chủ động tính giá và cháo bán cho khách. Có trường hợp khi có được giấy phép thì đối tác không còn hứng thú tổ chức nữa.
Ngay cả việc tưởng chừng đơn giản là khai thác các điểm tham quan trong thành phố Hà Nội cũng không dễ dàng vì hầu hết các đường phố trong khu phố cố, phố cũ đều cấm xe ô tô chở khách loại lớn (trên 30 chỗ). Nếu được vào thì lại không chế giờ cao điểm (lại chính là giờ đi tour của du khách). Muốn được vào thì cứ 2 tháng lại phải xin phép một lần.
Còn có thể liệt kê nhiều vướng mắc hơn nữa trong cuộc hành trình tìm kiếm sản phẩm mới mà việc giải quyết chúng không trong phạm vi khả năng của các doanh nghiệp.
Tóm lại, nếu không có đầy đủ “nguyên liệu thô” như đã nói ở trên thì các “đầu bếp” là các doanh nghiệp lữ hành dù có nhiệt tình đến mấy cũng khó có thể “chế biến” thành những “món ăn” chào bán cho du khách (Tất nhiên, cũng cần phải công nhận chúng ta còn quá ít những “đầu bếp” giỏi).
Không có sản phẩm tốt thì mọi nỗ lực quảng bá sẽ chỉ đem lại kết quả hạn chế, nhiều khi có tác dụng ngược lịa, ảnh hưởng đến hình ảnh của ngành du lịch nước nhà.
Hy vọng rằng, tình hình trên sẽ được cải thiện và chính nhờ đó mà sự tăng trưởng của ngành Du lịch sẽ bền vững hơn.
Đỗ Đình Cương – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT- DL – Hà Nội – Năm 14(179)2000