Nữ phóng viên – thân gái dặm trường

Trước mỗi chuyến xa nhà đi viết báo, tôi đều phải thu xếp cho ổn từ sách vở giấy bút, quần áo cho con, thức ăn dự trữ, đến thuốc men cho chồng, rồi mới lên đường. Chuyện các nơi mời đi thực tế, cung phụng từ A đến Z thời bao cấp đến nay không còn mấy. Vì vậy tốt nhất là chọn tàu hỏa, xe khách, lầm lũi, vất vả nhưng rất sẵn và tiện. Năm ngoái tôi đã có một chuyến đi Lạng Sơn như thế. Trên chuyến xe chật nêm người, chung quanh tôi toàn là người đi buôn biên giới. Những câu chuyện lỗ, lãi, chuyện trốn thuế, qua mặt công an, rồi tiếng lóng, tiếng văng tục bạt mạng của đàn ông đàn bà thoải mái ở trên xe, phải nghe cả chặng đường dài, cũng là một cực hình. Tuy vậy, trên chuyến xe ấy, may sao, tôi gặp một chị buôn đường kính, chị ngỡ tôi mới đi buôn nên dặn dò và truyền kinh nghiệm: Thứ nhất phải để phòng kẻ móc túi, trấn lột, thứ nhì phải biết dấu tiền hai ba nơ ở hàng hóa. Thứ ba phải biết cứng mền đúng chỗ, và không tin một đứa nào đù mới gặp mà nghe qua có vẻ tử tế. Thứ tư là đến chợ Na Sầm không nên ăn cho sướng miệng đậu dị, ăn xong mà ốm đau nhức mình thì chỉ có ở lại Na Sầm. Thứ năm là đến Mẫu Sơn ăn đào “tiến vua” thì nhớ mua về làm quà, ở Hà Nội, không phải là lúc nào cũng có đào Mẫu Sơn. Còn ở trạm thuế, người chiến sĩ công an ngạc nhiên thấy tôi chỉ có máy ảnh, ghi âm thì dặn dò rất chân tình: “Bà chị cất ngay các thứ này đi cho em nhờ. Và chớ có chụp ảnh, chớ có nói gì, cứ ngậm miệng sang chợ biên giới mà xem. Mua thuốc, trái cây, dầu con hổ. Tùy nhá, Cấm có ghi ghi chép chép, kẻo công an bên cửa khẩu bắt giữ thì mệt đấy. Qua chợ biên giới mua cái túi vải mà đeo, trông chị sắp là người buôn chuyến rồi. Buôn gỗ chạm khảm nhé. Được chưa. Và cười. Tôi nhớ mãi nụ cười của người chiến sĩ côn gan vùng biên. Anh chân thành và thực sự hiểu biết đường đi trên này. Nhưng qua vài đêm nằm vùng, trờ xứ Lạng ngày nóng đêm rét. Hôm về thị xã Lạng Sơn, ghé vào Ủy ban nhân dân tỉnh để xin nghe thêm về tình hình đường biên, thì gặp từ nhân viên đến Chánh văn phòng đều nhìn tôi bằng nửa con mắt. Ngay cả bản báo cáo tổng kết quý mà chầu chực nửa ngày cũng không có. Người trực ban chối lòng vòng. Rồi khi đặt chân đến Công ty Xuất nhập khẩu Thương mại Du lịch, từ ông phó giám đốc công ty trưởng phòng lữ hành nói thao thao hàng buổi, mà thông tin, số liệu không thể dùng được. Tôi đành phải tự tìm đến các vấn đề xã hội ở vùng biên để viết từ vấn đề xã hội để nhìn tu lịch. Những éo le, cảnh ngộ của thân phận làm thuê vùng biên giới, những nhân vật ăn to nói lớn ở cơ quan X, ở xí nghiệp Y những ông bảo vệ nhìn người qua tấm áo ở các nơi tôi đi, đều trở thành tư liệu, một kinh nghiệm nghề nghiệp, một kỷ niệm hay hay trong cuộc đời làm báo dường dài.
Hoàng Việt Hằng -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (25(77))1999.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *