Nhà văn và nhân vật của mình

Chuyện này xảy ra với nhà văn Bá Dũng cách đây đã ngót 30 năm. Vào những năm 70, Bá Dũng được về dự một lớp bồi dưỡng viết văn cho các nhà văn trẻ của Hội nhà văn tại Quảng Bá – Hà Nội. Một hôm, Bá Dũng làm một cuộc du lịch mi-ni lang thang khắp “36 phố phường” để tìm đề tài viết. Gặp một người cụt tay, Bá Dũng tìm cách làm quen. Không ngờ đó là một thương binh. Tại quán trà “Thanh lịch”, chén rượu củ lạc, Bá Dũng… khai thác. Nghe anh thương binh kể những chiến công của mình, càng nghe Bá Dũng càng xúc động, khâm phục Bá Dũng như mở cờ trong bụng vì không ngờ nhờ cuộc du lịch mi-ni này mà anh đã tìm ra được nhân vật cho bài viết của mình. Bá Dũng yêu cầu với “nhân vật” cho phép mình được giữ tên thật, địa chỉ thật, chuyện thật. Anh thương binh đồng ý. Và một truyện ngắn của Bá Dũng đã ra đời. Đó là truyện “Ngày dài của mùa đông” in trên tạp chí Văn Nghệ quân đội. Tạp chí ra được vài ngày, Bá Dũng có “hồi âm”. Đó là một phong thư của anh thương binh. “Chắc là anh ta… cảm ơn”. Bá Dũng thầm nghĩ và trách mình chưa kịp mang báo đến biếu mà anh ấy đã … đọc được rồi. Bóc vội phong thư, Bá Dũng bỗng toát cả mồ hôi, bủn rủn cả người. Anh thương binh cho Bá Dũng biết anh vừa cụt nốt cánh tay còn lại. Bá Dũng vội vàng lấy xe hớt hải đạp đi. Gặp nhau, Bá Dũng lại một phen.. bàng hoàng. Không có chuyện như trong thư, cánh tay còn lại của anh… vẫn còn. Không nén được bực dọc, Bá Dũng trách: “Ông làm tôi hết cả hồn! Đùa gì mà khiếp vậy?” Tôi đâu dám đùa với nhà văn…Anh thương binh nghiêm mặt nói rồi tìm quyển tạp chí Văn nghệ quân đội mở ra đúng trang đã đánh dấu sẵn có in truyện ngắn. Anh đưa cho Bá Dũng thoáng một nỗi lo có điều gì nhầm lẫn (cái nạn in sai lỗi bây giờ nhiều lúc cũng đến khổ). Thấy Bá Dũng ngơ ngác, anh thương binh chỉ vào bức minh họa vẽ, nói: “Tôi chẳng đã cụt nốt cánh tay còn lại là gì?…. Nhìn ra, khách ôm lấy chủ nhà cười phá lên. Rồi cả hai cùng cười… chảy nước mắt. Thì ra nhân vật trong truyện, anh thương binh ngoài đời bị cụt tay trái, ông họa sĩ vẽ minh họa lại… vẽ cụt tay phải. Rõ thật là…

Ma túy phát triển, kéo theo các tệ nạn xã hội khác như mại dâm, cướp giật, gây rối trật tự trị an…

Phó Đức An – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *