Nguyễn Đức Phúc với thú say mê du lịch dã ngoại

Sau khi về hưu với hàm thiếu tá quân đội, Nguyễn Đức Phúc liền nghĩ ngay đến việc trở lại căn cứ cách mạng núi Voi, nơi mà một thời ông hoạt động để làm du lịch. Từ chỗ nghĩ đến tour di tích lịch sử cách mạng duy nhất giữa núi rừng cao nguyên Lang Bian ông nảy sinh thêm ý tưởng về những tour du lịch sinh thái qua những đồi núi chập trùng, những cánh rừng hỗn giao và rừng thông mơ mộng. Ông bảo “Phải đưa du khách vào rừng càng sâu càng tốt, mang đến cho họ những gì mới lạ giữa đại ngàn. Đó là ưu thế của du lịch sinh thái, sao không tận dụng chứ?”.
Được nhận 500 héc ta rừng để bảo vệ. Thế là ông tiến hành công việc của một người vừa làm bảo vệ môi trường vừa kinh doanh du lịch. Mùa hè năm 1996, lần đầu tiên, người ta thấy những căn nhà trên ngọn cây giữa một vùng rừng sâu cách trung tâm TP. Đà Lạt 14 km. Những người làm du lịch lại tìm vô rừng để trèo lên cây ngủ cho khổ thân…
Thay vì xây nhà sang trọng để đón khách thì ngôi nhà nhỏ nhắn bằng tranh và ván lơ lửng trên ngọn cây. Tuy không phải là khách sạn, như ở đây có đủ cả, từ cá hộp đến mắm tôm, từ bia Neiniken đến rượu tây, rượu đế… tất cả đều được đưa vào đáp ứng tối đa yêu cầu của mọi đối tượng du khách. Du khách sẽ được lội bộ, hoặc nếu cần, xe Jeep có thể đưa bạn băng rừng vào sống ở trên cây để thưởng thức vẻ hoang dã của núi rừng, nghe suối chảy, chim kêu. Từ trên ngọn cây nếu không dám leo cái thang dây bằng mây để xuống thì khách có thể nhận chuông sẽ gặp người phục vụ khi cần. Mùa lạnh thì du khách sẽ được tắm bằng nước nóng, mùa hè nếu ai thích thì xuống con suối kề bên để ngâm mình. Ông Phúc (nay đã làm giám đốc Công ty Du lịch dã ngoại phương Nam) cho biết: Du khách đến với khu dã ngoại núi Voi ban đầu chỉ là người nước ngoài, bây giờ thì có cả các doanh nhân, sinh viên Sài Gòn và đặc biệt là những đôi uyên ương miền xuôi đi hưởng tuần trăng mật…
Không dừng lại với ý tưởng “làm nhà trên cây”, hai năm nay ông Phúc lập tiếp một dự án làm nhà dưới nước để thu hút khách. Bên cạnh những căn nhà xinh xắn ở khu dã ngoại đá Tiên, những căn nhà xuống được thả xuống Hồ Tuyền Lâm. Vẫn ván, mây tre, ông Phúc lai tạo ra những căn phòng vừa gần với thiên nhiên nhưng không kém phần ấm cúng sang trọng. Trên chiếc nhà xuồng, du khách có thể thả trôi khắp con hồ rộng đến 4.000 héc ta mặt nước để tận hưởng sơn thủy hữu tình. Sau khi câu cá, tắm hồ, du khách có thể ngược lên đỉnh Đá Tiên để ngả mình trên những tảng đá Granit
Để tạo nên những thú vị cho những khu du lịch sinh thái, dã ngoại, mới đây ông đã hình thành nên một làng văn hóa dân tộc ngay tại thung lũng gần núi Voi để đáp ứng nhu cầu tìm hiểu đời sống sinh hoạt và văn hóa của nhóm cư dân K’ho buôn Đạ Tía lưu lạc cách đây 30 năm nay được ông đưa họ về định canh định cư. Và như vậ, ông Phúc là một trong những doanh nghiệp du lịch đầu tiên ở Lâm Đồng chính thức “kéo” đồng bào thiểu số “nhập cuộc” với du lịch để sống.
Tuy nhiên, nói tới thiếu tá Phúc, giới làm du lịch ở Tây Nguyên và khu vực phía Nam biết đến nhiều hơn vẫn là những tour cưỡi voi xuyên Tây Nguyên. Khác với các nhà tổ chức tour xuyên Tây Nguyên ở TP. Hồ Chí Minh, thay vì bằng xe ô tô hoặc xe máy, ông Phúc đã chọn voi làm phương tiện vận chuyển. Đà Lạt không phải là xứ sở của voi, thế là ông sang tận vùng buôn Đôn – nơi có truyền thống nuôi săn và thuần dưỡng voi rừng cách đây hơn 100 năm ở bên Đak Lak để thuê voi. Cứ thế suốt ba năm qua, những tour du lịch xuyên Tây Nguyên bằng voi liên tiếp được diễn ra với một ông già 60 tuổi (tức ông Phúc) làm nhạc trưởng. Bạn hãy tưởng tượng mình đang ngồi trên lưng voi xuyên qua những cánh rừng đại ngàn của Tây Nguyên thì sẽ cảm nhận sự thú vị của nó. Những chuyến như thế kéo dài từ một tuần đến nửa tháng, từ rừng Tà Đùng qua Nam Ca đến Yordon từ buôn làng của những sắc dân K’ho, Mạ ở Đạ Đờn (Lâm Hà – Lâm Đồng) sang buôn làng của sắc dân M’nông ở buôn Triết, buôn Jun, đến buôn Trấp của những người Ê Đê, buôn Jang Lành của người Lào ở Đak Lak. Cứ thế bên cạnh những con suối, thác nước hùng vĩ, nhưng cây hoa Pơ lang, cành lan rừng, khách du lịch còn được thưởng thức đời sống, văn hóa của những sắc dân tộc bản địa từ nam đến nữ người Ê Đê sau một chuyến hướng dẫn một đoàn khách Tây cưỡi voi xuyên rừng đã phải lòng của anh chàng du khách tên là Fluri Joachim người Thụy Sĩ. Hiện cô H’Đơ đang sống hạnh phúc bên chồng ở Thụy Sĩ. Nhưng cô bảo rằng: Mai mốt về già, mình sẽ trở về Việt Nam, về với buôn Akothon của mình… Vâng, người đã góp phần tạo nên bản tình ca lãng mạn trên lưng voi đó, chính là ông Phúc – vị sĩ quan quân đội, một nhà doanh nghiệp đầy nhiệt tâm và sáng tạo.
Nguyễn Hàng Tình-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *