Năm loại hình quan trọng nhất ở nước Đức

Các loại hình du lịch ngày càng phong phú hơn vì nhu cầu, sở thích của con người vô cùng phong phú, có người thích hoạt động thể thao, bơi lội khi nghỉ, có người lại thích lang thang bảo tàng hết bảo tàng này đến triển lãm khác, có người lại thích ăn uống, hưởng thụ các đồ ăn thức uống đặc sản. Theo một công trình nghiên cứu gần đây nhất ở Đức, người du lịch Đức khi ở nước ngoài vẫn có xu hướng làm việc, tìm hiểu những vấn đề liên quan đến công việc thường ngày của mình. Nhìn chung có 5 loại hình du lịch:
Du lịch văn hóa: đối tượng du lịch văn hóa là những người làm việc trí óc, thường ngoài 50 tuổi chiếm khoảng 10%. Trong khi đi du lịch họ thường đến các nhà hát, nghe giao hưởng, ba lê và thăm các viện bảo tàng, các công trình văn hóa. Họ ăn mặc lịch sự, xử sự đúng mực, ăn nói nhỏ nhẹ, ngay cả khi ngồi ăn trong các quán ăn, tiệm rượu. Khách du lịch văn hóa không quan tâm lăm đến thể dục, thể thao, quá lắm họ chỉ được dạo một cách thong thả. Bên cạnh việc đi tham quan các thành phố phần lớn khách du lịch văn hóa Đức thích tới các quốc gia nổi tiếng về các công trình văn hóa, điển hình như Ai Cập.
Đi dạo: đối tượng của các loại hình du lịch này là những người thuộc tầng lớp bình dân: cụ hữu trí, người độc thân goá bụa, ít quan tâm đến các vấn đề chính trị, chiếm khoảng 20%. Họ ngại tiếp xúc với người lạ hay địa điểm mới lạ, thích môi trường sống hài hòa, quen thuộc, ăn mặc giản dị. Họ thích không khí trong lành, thích làm những chuyến đi bộ trong rừng hoặc trên bãi biển. Các địa điểm thu hút các địa danh du lịch có tiếng ở Áo hoặc Italia.
Du lịch gia đình: đại diện phổ biến cho khách du lịch loại này là tầng lớp trung niên, 40 – 50 tuổi, công nhân viên chức, có vợ, con cả nhà cùng đi du lịch. Số này chiếm khoảng 20%. Họ thích ăn mặt cho phù hợp với nơi mình ở, thích mang theo xe đạp có thể làm những chuyến đi du ngoạn ở địa điểm du lịch của mình, thích ở những vùng hẻo lánh. Sẵn sàng tiếp xúc với dân bản xứ, tham gia các lễ hội và xử sự đúng mực.
Du lịch sáng tạo: đối tượng của loại hình du lịch này là những người từ 16- 40, là thợ thủ công, công nhân, nhân viên, không quan tâm đến chính trị, thích xem phim disco, thể thao, ăn mặc tềnh toàng, có thể ngủ ở bến tàu, bến xe, điều mà học quan tâm không phải là tiện nghi mà là sự sôi động. Số lượng khách du lịch bụi này chiếm khoảng 20%. Địa điểm thu hút họ là Tây Ban Nha và các quốc gia của vùng Ban Băng.
Biểu tượng của quốc gia Italia đã vững chắc trở lại.
Báo chí Italia đã đưa tin với hàng tít lớn: “Tháp pasi đã được bình phục” tuy sự bình phục này những khách du lịch người trần mắt thịt không thể nhận ra được. Tuy nhiên sau 11 năm điều trị ngọn tháp nghiêng nổi tiếng này nay có thể nay đã tai quan nạn khỏi. Tháp được dựng đứng trở lại khoảng 44 cm, và có thể đứng vững vàng trong 300 năm tới. Cả nước Italia thở phào nhẹ nhõm vì ngọn tháp cai 58 mét này đã bị đóng cửa năm 1990, không tiếp khách du do có nguy cơ bị đổ.
Phụ trách công trình trùng tu ông Mechele Jamiolkowski, chuyên gia gốc Ba Lan đã gặp không biết bao khó khăn trong 11 năm điều trị tháp Pasi, thậm chí có nhiều lúc người ta tưởng ông đang đứng trước một sự thất bại. Phương pháp cứu Tháp Pasi của ông tương đối đơn giản: Tạo lự đối trọng gồm một khối chì nặng 1.000 tấn ở chân tháp. Chính điều này đã có lúc làm công trình tháp Pasi chao đảo. Sau đó diễn ra ngày thứ 7 đen tối năm 1995: “la torre pen dent”. Tháp tiếp tục nghiêng thêm 1 mm, độ nghiên này vốn là độ nghiên bình quân hàng năm. Vì thế đã có lúc người ta phải dùng các cáp thép để chống đỡ và nhiều kẻ ác khẩu đã bêu riếu là tháp Pasi đeo dây đai quần!
Song các chuyên gia đã bất chấp mọi sự đàm tiếu. Họ tiếp tục bóc lớp đất ở mạn phía bắc, hút nước, bùn đồng thời bơm nitơ lỏng vào để gia cố từ đó tháp liên tục được kéo trở lại vị trí cũ. Chuyên gia Jamiolkowshi khẳng định: “Tháp Pasi sẽ đứng vững trong vòng 300 năm tới”.
Từ thiên tình sử đến cuộc đổi ngôi ngoạn mục
Rõ ràng, chuyện trừ gian trong, dẹp giặc ngoài, làm mạnh nước Việt, ra oai với Tống Triều khó có ai sanh nổi với vua Lê (Thăng Long Ký – Nguyễn Khắc Phục). Nhưng việc thu phục lòng người, để đức cho con cháu thì xem ra, Lê Hoàn chưa được đánh giá cao. Chính vì thế “Đại sử ký toàn thư” đã gay gắt: “Lấy lối ấy truyền lại đời sau, chính con mình lại bắt chước gian dâm quá độ, đến nỗi mất nước, há phải Đại Hành gây mối họa loạn ư…”. Cuốn “Đại Việt sử ký tiền biên” còn phê phán: “Lê Đại Hành là một ông vua mở ra cơ nghiệp mà làm việc ấy xem như cầm thú mọi rợ. Hơn nữa, miếu hiệu Đinh Tiên Hoàng là Đại thắng Minh Hoàng đế, thế mà Lê Đại Hành lại công nhận lấy hiệu vua cũ đặt tên cho vợ mình là không biết kiên nở quá khứ. Chép vào sử sách cho nghìn thu chê cười”.
Sau khi Lê Đại Hành mất, các con ông đánh nhau tranh giành ngôi báu. Rồi Lê Long Đĩnh con trai Dương Vân Nga và Lê Hoàng Việt để cướp ngôi. Nhưng cũng chỉ được 5 năm thì ngai vàng rơi vào tay họ Lý một cách nhẹ nhàng. Phải chăng đó là vòng định mệnh?
Trang Thu – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 26 (191) 2001

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *