Mượn áo đỏ che tim đen

Thành nhận được một thông báo có ký tên và đóng dấu đỏ do Tổng giám đốc Trần Trung ký. Anh đọc đi đọc lại nhiều lần “… khách sạn Dòng Sông xanh đến hết tháng 12 năm 1989 phải có đủ 50% tổng số phòng để đón năm du lịch của Việt Nam…”. Người viết thông báo rõ ràng có hai mục đích không ai có thể bắt bẻ được, đó là chuẩn bị cho năm du lịch của Việt Nam, thành phố đang thiếu phòng đủ tiêu chuẩn quốc tế. Mặc nhiên, các khách sạn lớn phải là nhưng đơn vị chủ lực, phải chuẩn bị để đón khách quốc tế đến thăm thành phố và lẽ tự nhiên, những đơn vị hạch toán độc lập phải tự lo nâng cấp theo cơ chế mới về quyền tự chủ của các doanh nghiệp. Anh sực nhớ hôm họp giao ban, Tổng Giám đốc Trần Trung bóng gió nói rằng “Các giám đốc phải tự lo sản xuất – kinh doanh theo lệnh của Tổng Giám đốc, tiền vốn của Tổng công ty chỉ tập trung cho đơn vị mũi nhọn, ai không làm được sẽ xử lý theo kỷ luật Đảng…”, nghĩa là khách sạn của anh sẽ chẳng có một đồng vốn nào chi viện từ phía cấp trên, anh phải tự lo sửa chữa, nâng cấp khách sạn và anh sẽ bị kỷ luật nếu không chấp hành tốt mệnh lệnh, lại là kỷ luật Đảng. Nhìn vẻ mặt của Trần Trung sau chuyến đi nước ngoài về với dáng tự đắc, hắn kể bao nhiêu là chuyện hay của nước ngoài nào là cả thành phố, cả nước Singapore ở ngoài đường không lấy một cọng rác, một hạt bụi nào; nào là hắn đã từng ở khách sạn 4 sao, 5 sao. Hắn giải thích khách sạn 3 sao là khách sạn phải đủ tiện nghi, phòng phải có ánh sáng phản quan nghĩa là không phải ánh sáng trực tiếp, phải có dimer điều chỉnh ánh sáng đèn ngủ, phải có ổ khóa điện, cắm bản chìa khóa vào ổ là có điện trong phòng, rút bản chìa khóa ra là điện tự động tắt. Hắn giơ bốn ngón tay làm ra bộ bản chìa khóa với sự khâm phục, xen lẫn một cái gì đó mà Việt Nam không làm được, rồi trong phòng đủ các dịch vụ giải trí như TV 12 kênh, máy lạnh chạy êm ro chẳng nghe tiếng kêu dù là rất nhỏ. Hắn còn lên giọng “đất nước Việt Nam anh hùng đâu không biết, chỉ thấy nghèo, ở dơ và nhục, đến đất bạn tôi không dám nói mình là người Việt Nam vì người Việt Nam đủ thứ tật xấu…”. Thành sững sờ, anh nhìn hắn đang nói tiếng Việt trước những người Việt Nam mà ngỡ như người ở đâu đến, xa lạ; hắn là người Việt Nam mà chối bỏ dòng máu của mình, của dân tộc mình, không trách một số người, thậm chí là cán bộ cao cấp chỉ mới đến Mỹ, đến Pháp vài lần đã bỏ đất nước, đã nói, đã viết mà không sợ tội với chính bản thân mình, cha mẹ mình. Vậy đó, mới biết “có tiền mua tiên cũng được”, có kẻ có tiền mua được tất cả mọi thứ và loại người thiếu tiền, họ cần tiền tới mức bán cả lương tâm của mình; thảo nào người xưa đưa ra lời khuyên “nghèo cho sạch rách cho thơm” thật là vô cùng đúng đắn cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Hắn vẫn tiếp tục rao giảng việc hay của nước người cũng như chê bai dân tộc này, một đất nước đã đẻ ra hắn cho hắn ăn học, đã cứu cánh cho cuộc đời hắn. Cuối cùng, hắn tung ra một luận thuyết “rừng vàng biển bạc nhưng nếu để nằm yên thì rồi nghèo vẫn cứ nghèo, cần phải cho người nước ngoài đến để khai phá, để đưa văn minh đến cho Việt Nam, Việt Nam chỉ giỏi đánh nhau, còn xây dựng kinh tế thì… “hắn nói rõ hơn là cần có nước ngoài đến để dạy cho ta cung cách quản lý tiên tiến” ai làm ra vàng, ra bạc là yêu nước”. Thành đi từ ngạc nhiên đến bất ngờ, chẳng lẽ vừa mới đây cũng Trần Trung, là một cấp lãnh đạo có uy tín, xa hơn hắn đã từng là một người hoạt động cách mạng, hắn đã từng khoe hắn chiến đấu ra sao, hoạt động trong lòng địch thế nào, hắn đã tuyên bố đứng trên lập trường giai cấp công nhân trung thành với Đảng, ở kỳ Đại hội Đảng vừa rồi hắn đã được bầu vào cấp. Vậy mà, mới chỉ có 10 ngày đi nước ngoài về hắn không muốn mang dòng máu Việt Nam nữa…
Bảng thông báo bằng giấy chỉ bằng bốn bàn tay người lớn, nhưng nó có một sức mạnh ghê gớm, nếu ai đâm đầu vào sẽ bị nó quật cho tơi tả. Nó chính là bức tường ngăn cản bất cứ ai dám bứt ra khỏi khuôn phép đã có sẵn, một khuôn phép do những người có quyền lực tạo ra chẳng cần biết nó có đúng với quy luật hay không, nhiều khi nó chỉ là một quy định của một tầng lớp cát cứ, cũng làm y như một ông vua của một vùng, nó được ẩn trong lớp vỏ bọc của nhiệm vụ chính trị, không hoàn thành nhiệm vụ chính trị thì bị kỷ luật Đảng… Thành hiểu kỷ luật của Đảng nghiêm minh. Hồi còn ở trong quân đội, những năm tháng chiến đấu được đứng dưới ngọn cờ của Đảng là niềm vinh hạnh, Đảng viên, đồng nghĩa với hy sinh trước, gương mẫu trong hành động. Thành đã trằn trọc không biết bao nhiêu đêm, tự vấn mình có gì chưa xứng đáng để trở thành Đảng viên, anh ao ước được trở thành Đảng viên để cống hiến, để hy sinh và anh cũng rất sợ bị kỷ luật vì phẩm chất sa sút, vì không hoàn thành nhiệm vụ Đảng viên. Hồi ấy, anh và các bạn của anh coi kỷ luật của Đảng là điều hiển nhiên, rằng kỷ luật sẽ đến nếu mình xấu và bọn anh sợ kỷ luật một cách tự giác. Suốt cuộc đời ở trong hàng ngũ của Đảng, anh chưa bao giờ thấy việc lấy kỷ luật ra để đe dọa, để mượn cớ thanh toán lẫn nhau; thế mà bây giờ, ở đây Trần Trung đang nói, đang đe dọa, đang muốn dùng kỷ luật đảng để trừng phạt bất cứ ai không nghe lời của hắn hoặc dám làm trái ý của hắn.
Lê Thành Chơn-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-34(86)-1999

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *