Một lần làm cảnh sát hình sự – Phần 3

Tôi tranh thủ làm một cuộc phỏng vấn bỏ túi trưởng Công an phường Lê Văn Thanh: “Theo suy nghĩ của riêng anh, biện pháp chống nạn ma túy và mại dâm nào có hiệu quả nhất?”. Suy nghĩ một lát, anh nói: “Các loại tệ nạn này rất khó khăn làm triệt để. Nếu qua các số liệu thống kê, sẽ giật mình, vì con số nghiện mà chúng tôi bắt được. Thực tế thì không nhiều như vậy, vì có đối tượng bắt đi cai nghiện rồi lại trốn, lại nghiện, lại bắt… Có thể so sánh việc này như ném một hòn đá xuống mặt ao đầy bèo tấm, sóng lặng thì bèo lại lấy đầy mặt nước. Vì vậy phải vớt hết bèo và nổi sóng liên tục”. Sự ví von của người trưởng Công an phường thật đáng suy nghĩ. Không khí làm việc của các trinh sát vẫn khẩn trương liên tục. Tôi lại gần con nghiện duy nhất buộc phái yếu có tên Nguyễn Thị Hoa. Nhưng bông hoa này đã tàn lụi dù mới qua 28 tuổi cái xuân xanh (Hoa sinh năm 1972). Cô đã mang vi rút HIV dương tính qua lần xét nghiệm trong trại cai nghiện trước đây. Chồng Hoa cũng bị HIV, hiện đang nằm trong trại, Nếu không xem biên bản ghi lời khai của Hoa, tôi chỉ có thể mượn lời cụ Nam Cao để nói: Không ai có thể đoán được tuổi của Hoa. Cái đầu cô gọt trọc lốc, nước da xám xịt, ruồi đậu lên cặp môi lở loét của mình, cô cũng chẳng thèm đuổi. Chuyện Hoa và chồng mình ai đổ HIV cho nhau, không đáng bàn bằng chuyện họ đã có 2 đứa con trai, đứa lớn 10 tuổi, đang sống với ông bà ngoại. Rất có thể 2 đứa trẻ tội nghiệp đó cũng mang trong người căn bệnh thế kỷ này. Biên bản kê khai tang vật, được lập. Nhìn đại úy Tân và trinh sát Tuấn dùng tay không đếm từng chiếc xi lanh, kim tiêm… tôi lại thấy gai người. Tuần trước khi bắt một con nghiện nhiễm HIV đại úy Tân bị đối tượng cáo xước da ngón tay cái, nhưng anh vẫn tếu táo: May mà nó chỉ cào chứ chưa cắn! Tôi chợt nghĩ, nếu anh em công an trong khi làm nhiệm vụ sơ ý để nhiễm HIV thì liệu những người thân và bạn bè có hiểu đó là vì nhiệm vụ không?… Về mặt chế độ chính sách vẫn có thể được đảm bảo, nhưng miệng lưỡi thế gian thường rất cay độc. Tôi đem suy nghĩ này hỏi, trinh sát Tuấn cười xòa, vô tư trả lời: “Ôi dào, công việc đòi hỏi phải như vậy. Vợ con cả rồi, sợ quá gì!?”. Và Tuấn cười thật hóm, nhưng tôi vẫn nhận ra phía sau nụ cười của anh có cả sự suy tư về những nỗi niềm…
Trần Duy Hiển-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (18(122))1999.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *