Một đêm ở Cát Bà – Phần 2

Chỉ sợ người Hà “Lội” chê em xấu thôi! Nhìn nước da trắng, khắc hẳn nước da đậm màu nắng giá Cát Bà, tôi hỏi thăm quê quán. Hóa ra cô từ Thái Nguyên ra làm ăn mới được mấy tháng. Ra khỏi quán, anh bạn giải thích: Đây là một nghề dễ kiếm, nhưng tai tiếng. Các cô chả dám hành nghề ở nguyên quán. Nhiều cô lúc đầu chỉ kiếm lấy món tiền làm vốn rồi về nhà làm việc khác. Nhưng … rằng quen mất nết đi rồi, không nghề nào kiếm dễ như vậy. Hai nữa, đi làm ăn xa, các cô bị ăn chặn từ nhiều phía chủ nhà hàng, người dẫn mối, bảo vệ… còn được mấy mà để dành! Tôi nhớ đến đêm vừa qua, tôi đứng trên các khách sạn Công đoàn Bãi Cháy quan sát: các cô gái làm tiền lượn lờ bắt mối ký tắt với các thượng đế Hàn Quốc, Đài Loan… ở khách sạn bên cạnh. Đến đến, mỗi cô được một anh lái xe Hon đa đưa tới bờ rào phía sau khách sạn. Anh lái xe đỡ cô gái trèo qua rào, bên trong khách làng chơi đón. Xong việc, lại bằng đường ấy đi ra. Anh lái xe vừa là người bảo vệ phóng xe đưa các cô tút hút về phía Đông Triều, Hải Phòng…. Liệu cô gái còn lại được bao phần trăm? Sau những chi phí dọc đường hành nghề! Hậu quả xấu sau ánh đèn mờ kia, có lẽ chỉ ngành y tế nắm được. Đến với những người thầy thuốc, có lẽ tôi sẽ nắm được chất lượng cuộc sống thực sự của người dân đảo mà tôi hằng quý mến. Chỉ cần hai ngàn trà Hon đa ôm, tôi đã vượt mấy cái dốc đến trung tâm y tế Cát Bà. Phó giám đốc bệnh viện, bác sĩ đa khoa Đoàn Hải Linh tiếp tôi. Hóa ra bác sĩ là người thôn Áng Sỏi, còn giám đốc Trường là người xã Gia Luận, vậy là hai phần ba ban giám đốc là người của đảo đi học rồi về phục vụ lại đảo, điều tôi mong muốn từ vài chục năm trước đã thành hiện thực. Trước đây các bác sĩ đất liền ra, chỉ mong chóng trở về đất liền! Được biết tôi đi cùng chuyến ca nô với Tây Ba lô ngày qua ngày, anh Linh bảo:
Cát Bà chúng tôi được hầu hết khách nước ngoài khen hai điều: một là môi trường trong lành tuyệt vời, hai là không có trộm cắp, móc túi, trẻ con không lẵng nhẵng chạy theo xin tiền. Điều này, tôi đã chứng kiến chỉ có những em 12 đến 13 tuổi theo người lớn lái thuyền trên biển bán đủ thứ quà bánh, nước ngọt. Thuyền đón đầu ca nô, cột chặt dây vào mạn ca nô. Thế là các em thoăn thoắt trèo lên mời khách mua bằng tiếng Anh bồi ngọng líu ngọng lộ thật dễ thương. Khách nhiều khi buồn cười mà mua hàng của các em. Hẳn ở lớp, các em chú trọng học giỏi môn tiếng Anh? Nhưng liệu các em có được đi học, hay người lớn mài sử dụng các em làm dịch vụ quá sớm?
Anh Linh à! Tôi muốn biết sự không trong lành sau những dịch Karaoke, massage? Có bao nhiều người nhiễm HIV ở đảo này?
Các nữ nhân viên phục vụ các dịch vụ trên đều được chúng tôi khám nghiệm hàng tháng. Có cán bộ y tế từ Hải Phòng ra khám, chủ hàng phải chịu phí tổn. Nhưng chưa hề phát hiện ra HIV sau những lần khám. Vậy là môi trường biển ở Cát Bà vẫn còn giữ được độ trong lành. Tôi thầm nghĩ như vậy, và thấy tự hài lòng về bản thân mình. Là một khách du lịch, nhưng tôi đã phải từ bỏ một ngày thăm hang, tắm Vịnh để cung cấp cho các bạn du lịch khác những hiều biết về một Cát Bà khỏe khoắn lành mạnh hậu quả xấu của cơ chế thị trường cứ chực làm vẫn đục trời nước Cát Bà…
Vân Long – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (13(65))1999.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *