Hồ Lắc, gương trời trên đất Tây Nguyên

Truyền thuyết của người Mơ Nông kể rằng, ngày xưa trời làm hạn hán đất Tây Nguyên khô cằn, sông suối cạn trơ đáy. Có một cậu bé tên là Lắc Liêng đi bắt cá, đi cả ngày cũng chỉ bắt được một con lươn màu vàng nhỏ như chiếc đũa. Thấy con lươn đẹp, lăc Liêng đem về bỏ vào nồi đồng nui, hàng ngày nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã chật cả nồi đồng. Lắc Liêng bèn chuyển lương sang nuôi ở một cái chè lớn. Lươn lớn chật ché. Chẳng biết làm sao, cuối cùng Lắc Liêng đành thả lương ra cho lươn bò đi. Lươn bò mãi, bò mãi tới một vùng đất rộng thì dừng lại đào hang. Từ hang lươn đào, nước vọt lên. Lươn đào càng sâu, nước vọt càng cao, cứ thế nước dâng dâng mãi thành hồ Lắc bây giờ…. Hồ rộng tới 500 héc ta, lớn vào loại nhất nhì Việt Nam. Bao quanh hồ là đất đai rừng núi các huyện Lắc, Krông Bông, Krông Ana màu mỡ. Về mùa mưa nước nhiều, hồ Lắc đổ nước ra Krông Na khi đầu nguồn mưa lớn kéo dài, nước từ Krông Na tràn vào hồ, mặt hồ mênh mông cuộn sóng. Và nó cứ mênh mông như thế ngay cả trong mùa khô hạn. Nhờ có nước, thảm thực vật quanh nó khá là phong phú, những cánh rừng đai ngàn với đủ loại gỗ quý, những bè cỏ tươi xanh trôi nổi trên mặt nước theo gió, lúc dạt vào bờ này lúc dạt vào bờ kia. Những bè cỏ ấy là nơi kiếm mồi lý tưởng cho đủ loại chim. Lũ chim bói cá, cò, diệc nương theo bè cỏ lặng lẽ rình chộp những chú các chú tôm ngờ nghệch. Nơi sâu nhất của hồ về mùa mưa là 8 đến 10 mét, mùa khô trung bình là 5 mét. Vì cảnh đẹp và những lợi ích mà hồ mang lại, từ lâu, hồ Lắc nổi tiếng là chiếc gương trời trên đất Tây Nguyên. Năm 1938, vua Bảo Đại đã cho xây dựng trên một ngọn núi bên hồ về phía huyện Lắc một biệt thự để nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng nhà vua với đây săn bắn. Do không được bảo quản chăm sóc, ngôi biệt thự bây giờ đã thành phế tích. Cũng như thảm thực vật quanh hồ bị con người tàn phá, nay đã trơ trụi đi nhiều. Công ty đã phối hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương, tuyên truyền vận động nhân dân các buôn làng quanh hồ, xây dựng trong họ ý thức giữ gìn trong sạch nguồn nước, xây dựng các công trình vệ sinh cần thiết cho du khách. Do hồ nhiều cá, nhiều đánh bắt cá diễn ra thường xuyên, Công ty đã bàn với chính quyền địa phương ra quy định cấm đánh bắt cá bằng tài liệu nổ. Để giữa cho chiếc gương trời không bị vẫn đục, ủy ban nhân dân tỉnh Đăk Lăk đã lập dự án quy hoạch xây dựng và bảo vệ hồ Lắc thành nơi du lịch sinh thái, số vốn đòi hỏi hơn 100 tỷ đồng việt nam. Dự án còn đang tìm kiếm đối tác đầu tư. Trong lúc chờ đợi, công ty du lịch tỉnh với khả năng có hạn của mình, đã cố gắng biến hồ Lắc thành một địa điểm du lịch hấp dẫn. Để làm được việc đó, Du lịch tỉnh Đắc Lắc đã cho thành lập tại hồ Lắc một chi nhánh, cán bộ công nhân viên quá nửa là người các dân tộc sở tại, được đào tạo bài bản…., xây dựng hai chiếc nhà dài kiểu M’Nông để khách tham quan, nghỉ ngơi. Lúc đông nhất, đêm 30 tháng 4 năm 1999 hơn 300 du khách đã ngủ qua đêm trên hai chiếc nhà dài. Dịp cuối năm, công ty vừa làm xong một nhà thủy tạ trên hồ. giữa một vùng mênh mông trời nước, ngồi trong nhà thưởng thức hơi nức và làn gió của Tây Nguyên, phóng tầm mắt tới những triền núi xa, du khách ngỡ mình đang ở chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên quan trọng hơn tất cả những điều đã kể là việc giữ gìn cảnh quan du lịch, bảo vệ hệ động vật khu vực hồ. Công ty đã phối hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương, tuyên truyền vận động nhân dân các buôn làng quanh hồ, xây dựng trong họ ý thức giữ gìn trong sạch nguồn nước, xây dựng các công trình vệ sinh cần thiết cho du khách. Do hồ nhiều cá, nhiều đánh bắt cá diễn ra thường xuyên, Công ty đã bàn với chính quyền địa phương ra quy định cấm đánh bắt cá bằng tài liệu nổ, bằng điện và bằng việc kiểm soát cỡ lưới chỉ cho phép đánh bắt những con cá từ 0,5 kg trở lên. Nhờ thế, ở những phần còn lại, hệ sinh thái của hồ được giữ gìn tương đối nguyên vẹn. Thăm hồ Lắc, du khách sẽ được cưỡi voi, đi thuyền độc mộc, xem dệt thổ cẩm, được ăn cơm lam, uống rượu cần, dự lễ hội cồng chiêng, giao lưu với người dân tộc, chiêm ngưỡng đàn cò trên hồ. Hôm nào cũng vậy, cứ đúng 5 giờ chiều, cả ngàn vạn con cò sau một ngày vất vả lặn lội kiếm ăn, rủ nhau bay về đậu trắng cả một dãy núi phía bên kia hồ. Tinh mơ, chúng lại rủ nhau bay đi. Những cánh cò trắng là những chiếc đồng hồ sinh học tuyệt vời giữ cho các buôn làng của Lắc Liêng đời đời yên ổn.
Ngô Xuân Hội-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (1(105))2000.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *