Chuyện kể của các nạn nhân bị người hành tinh bắt cóc – Phần 2

Bác sĩ Fiore nói rằng bà Sandi thuật lại bà có cảm giác như cây kim được đâm vào vùng đó để rút trứng ra.
Bác sĩ Fiore thuật lại: bà Sandi chỉ cho tôi xem cái sẹo còn trên bụng của bà. Bà Sandi không phải là họa sĩ hay người nặn tượng, nhưng sau đó bà ta có thể ghi lại hình ảnh của những người hành tinh lạ và con tàu mà bà bị bắt lên đó…
Người hành tinh là cấy viên thạch anh vào chân của Jesse Long
Jesse Long tin rằng mình bị người hành tinh lạ cấy một vật gì đó vào chân của mình lúc Jesse Long lên 4 tuổi sau khi tình cờ gặp một toán người này trong rừng gần nhà em, ở Rogersvill bang Tenn. Em Jesse Long được Yvone Smith, chuyên viên thôi miên ở California thôi miên và em nhớ lại: Bức ảnh chụp tôi hồi đó cho thấy chân tôi còn một cái sẹo. Vật lạ đó nằm dưới da của tôi. Mấy năm sau tôi nhờ mổ vật ấy ra. Tôi thấy đó là một viên thạch anh hình tam giác, trong đó có kim loại. Sau khi được phẩu thuật và lấy viên thạch anh ra khỏi chân thì Jesse Long liên tục bị người hành tinh lạ bắt cóc. Có lần bị bắt cóc tới hai ngày rưỡi. Jesse Long nhớ lại khi bị bắt cóc người hành tinh lạ trên đĩa bay mở cuộc dò tìm bằng một cái máy đặt dưới cổ Jesse Long và sau đó Jesse Long cảm thấy nóng bừng toàn thân. Jesse Long tin rằng người trên đĩa bay thấy mất vật lạ đã cấy vào người em nên thử nghiệm em bằng máy để xem em có đúng là người mà họ đã cấy thạch anh vào chân không?
Ý kiến của các nhà khoa học
Bác sĩ Jemes Gordon thuộc chuyên khoa tâm lý học trường đại học Georgetown (Mỹ), đã bỏ rất nhiều thì giờ tiếp xúc với các nạn nhân bị đĩa bay bắt cóc và kết luận rằng đa số những người đó không phải là kẻ điên khùng như nhiều người tưởng. Bác sĩ Gordon nói: Khi chúng tôi đàm đạo thì tôi thấy họ thuật lại câu chuyện một cách rất mạch lạc, có suy nghĩ chứ không hoang đường. Những câu chuyện họ thuật lại khi bị bắt cóc không có chút gì là kỳ lạ và hoang đường cả. Có người khi nhắc lại những câu chuyện đó còn rất sợ sệt. Cuối cùng những người bị đĩa bay bắt cóc cho thấy họ không dùng câu chuyện để xoay xở, mưu lợi gì, nhất là không hề làm quảng cáo hay làm tiền. Thật ra thì tất cả đều muốn dấu tên. Tóm lại, những người ấy không bị bệnh tâm thần, không phải là những người muốn khoe khoang mà chỉ là những cá nhân đã trải qua những sự việc mà họ rất xúc động. Theo như những gì mà tôi có thể khẳng định được, thì họ đã nói sự thật.
Lê Bảo- My Ly-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6(110))1999.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *