Chiếc áo da khủng khiếp trên tháp truyền hình

Tháp truyền hình Ôx – tan – kin – nô cao vào loại nhất nhì trong các siêu tháp truyền hình trên thế giới. Tháp được xây trên bệ móng bằng hệ thống bi lăn khổng lồ (mỗi viên bị vỡ để tháp có đường kính 2,85 mét được đúc bằng thứ hợp kim có độ bền như vỏ tàu vũ trụ). Nhờ thế mà tháp này có thể chịu được những trận động đất trên dưới 10 độ rích te, nghĩa là những biến động địa chất không có ảnh hưởng gì đến sự tồn tại của tháp.

Một sáng đẹp trời tháng 6 năm 1998, trong nhiều đoàn khách dừng thang máy vào lầu 2 dùng bữa điểm tâm và “hành trình quanh thành phố bằng mắt”, có một vị khách đi lẻ. Khách là một thanh niên cao lớn, có hàm râu rậm và đen óng lên rất phù hợp với khuôn mặt chữ điền, nước da màu đồng điều chắc khỏe của anh. Người khách này cởi chiếc áo da. Thay vì để nó phía sau ghế ngồi của mình, anh lại để sang ghế khác, tựa như muốn giữ thêm một chỗ nữa. Cô phục vụ xinh đẹp cúi chào anh và đưa “me – nu”. Anh chọn bánh mứt dâu và trà Sri – lan – ca. Những người khách đến sau đều tìm ghế ngồi. Những người phục vụ mang các thứ khách yêu cầu ra. Chuông báo hiệu đã đến giờ lầu tự quay hoạt động. Mọi người vừa ăn, vừa để mắt nhìn Mat – xcơ – va tráng lệ, trong sáng hè nắng đẹp.

Độ mươi phút sau, người thanh niên nhẹ nhàng đứng dậy. Anh đi về phía thang máy. Trong lúc chờ thang dừng lại ở lầu này, thì cô gái phục vụ mang chiếc áo da đến cho anh, nhẹ nhàng và kính cẩn nói:

– Thưa ông, đây là áo ông để quên.

– Không phải của tôi! – Người thanh niên nhún vai vẻ phân trần và không quên cảm ơn cô phục vụ chu đáo, tốt bụng.

Cô gái cũng làm ra vẻ mình nhìn nhằm người. Cô xin lỗi anh thanh niên và cầm chiếc áo đi lại chỗ bàn người thanh niên vừa rồi.

Thang dừng. Cửa mở. Người thanh niên bước vào. Anh ta bấm số xuống dưới. Khi đến tầng I, anh ta sững sờ vì thấy cô gái cầm chiếc áo da đang chờ anh ở đó. Bên cạnh cô gái còn có hai thanh niên lực lưỡng. Anh ta được mời vào phòng cảnh sát để trao lại chiếc áo bị bỏ quên. Đương nhiên là người thanh niên này từ chối như đã từ chối với cô gái phục vụ. Người cảnh sát bật màn hình, bóng anh thanh niên mặt áo da đi vào thang máy. Hình dung có cả gương mặt anh ta đang nhìn thẳng. Người thanh niên không còn chối được nữa. Người ta khám áo da, lấy được một chiếc bật lửa có gài thứ chất nổ hẹn giờ cực mạnh. Tên khủng bố đã bị bắt tức thì!

Lê Ngọc Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 1998

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *