Ôm cây liệu hồn

Một người nước Tống đang cày ruộng bên chân núi Quế. Giữa ruộng có một cây to. Nửa buổi, có một con thỏ ở đâu chạy tới, quáng gà đâm đầu vào góc cây, bị chấn thương sọ não, ngã vật ra chết ngắt. Người cày ruộng thấy thế mừng quá, vội bỏ cày chạy lại bắt thỏ. Đoạn cứ ngồi khư khư ôm gốc cây, chờ bắt được con thỏ khác. Ngồi như thế bốn ngày liền bỏ cả cơm, đêm đến cũng không thèm về nhà với vợ, người gầy rộc, râu tóc tua tủa, chỉ có hai con mắt là sáng quắc một niềm hy vọng. Thiên hạ đi qua thấy vậy, ai cũng chê cười. Người tử tế thì lựa lời khuyên nhủ. Kẻ ác ý thì lấy đá ném vào người, anh ta vẫn nhất quyết ôm chặt gốc cây. Sang đến ngày thứ năm mới có một ông khách lạ đi qua. Nhìn thấy cảnh đó, ông khách hăng hái bảo:
Để tôi vào nói anh ta về.
Đoạn xăm xăm tiến đến chỗ anh chàng ôm cây đợi thỏ. Ông khách ghé tai nó anh ta, thì thầm câu gì đó, khiến anh ta giật nẩy mình, nhả vội gốc cây, vác cày đi một mạch về nhà. Đám đông chứng kiến cảnh lạ vỗ tay reo hò ầm ĩ. Mãi sau có người tò mò đem chuyện ra hỏi, anh chàng cày ruộng tiết lộ
Ông ấy bảo với tôi cái cây này bọn lâm tặc đã để mắt tới rồi đó. Liệu hồn mà biến đi.
Chúng ta sẽ ít ăn thịt
Từ những năm 1950 lượng thịt dùng cho con người tính theo đầu người đã tăng gấp đôi. Theo ước tính để có 1 kg thịt bò cần 7 kg ngũ cốc, có 7 kg ngũ cốc cần tới 7 nghìn kg nước tưới. Hậu quả là nước ngọt ở một số nơi thiếu trầm trọng như một số vùng thuộc Trung Đông hay ở Bắc Phi, Ấn Độ… Vậy nếu ta bớt ăn thịt đi là ta đã tiết kiệm một lượng nước ngọt không nhỏ để dùng nó cho sinh hoạt. Hơn nữa sản xuất thịt gây ra ô nhiễm môi trường. Người ta tính được ở Mỹ gia súc đưa ra số nước thải gấp 130 lần con người. Mà ăn thịt, con người lại dễ mắc các chứng về tim mạch, béo phì.
Rác thải không còn
Theo ước tính, mỗi năm ngành công nghiệp Mỹ thải ra hơn 1,1 tỷ kg rác thải độc hại ảnh hưởng tới cả đất và nước, không khí. Người dân Mỹ thải ra là 195 tỷ kg trong đó có 25% được tái chế. Làm cách nào để cải thiện được đất nước và không khí? Một đề nghị có tính khả thi là phải tăng cường công việc tái chế, nhỏ hóa, mỏng hóa bao bì, không sản xuất các loại bao bì dùng các chất liệu không tái chế được. Điều quan trọng nữa là ở con người. Hãy hiểu lại về sự thành đạt. Đó không phải được nhìn nhận bằng đống của cải chất trong nhà rác thải trong tương lai mà nó phải là khả năng tiếp cận thông tin qua các phương tiện truyền thông và máy tính nối mạng.
Con người sẽ có đủ thực phẩm
Liên hiệp quốc dự báo dân số thế giới sẽ tăng lên 9,5 tỷ vào năm 2100, toàn cầu sẽ mất chừng 30 nghìn loài động thực vật mỗi năm trong tổng số 10 triệu loài. Mỗi ngày số tiền mà con người bỏ ra để trao đổi hàng hóa, dịch vụ lên tới 1 nghìn đô la Mỹ. Như vậy việc duy trì tốt hệ sinh thái và phát triển các tiến bộ khoa học để con người có đủ thực phẩm là điều không thể chậm trễ. Tất nhiên việc đầu tiên là duy trì nguồn nước và chống ô nhiễm. Những hiệu ứng nhà kính sẽ được giải quyết. Còn nếu cứ giữ đà này, các nhà khoa học về khí tượng tin rằng thế kỷ 21, nhiệt độ trái đất sẽ tăng lên thêm 2 độ C.
Nguyễn Thị Bá -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Nâng cao chất lượng sản phẩm trong khách sạn quốc doanh

Sản phẩm trong các khách sạn quốc doanh chứa đựng hai thuộc tính: thuộc tính hữu hình (được biểu hiện ở mức độ đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị….trong khách sạn) và thuộc tính vô hình (biểu hiện ở tinh thần, thái độ phục vụ, sự niềm nở, ân cần và khả năng đồng cảm của nhân viên phục vụ đối với khách…). Để nâng cao chất lượng sản phẩm trong các khách sạn quốc doanh phải đồng thời chú trọng đầu tư, đổi mới cả hai thuộc tính thì mới thực sự có được sản phẩm hoàn chỉnh và ngày càng đem lại sự hài lòng cho các “thượng đế”.
Do nhiều lý do khách quan và chủ quan khác nhau nên hiện nay một số nhà quản lý các khách sạn quốc doanh đang chỉ chú trọng đầu tư vào thuộc tính hữu hình. Vì quan niệm “khép kín” các dịch vụ nên các nhà quản lý thi nhau đầu tư thêm các dịch vụ: xông hơi – massage, karaoke, dancing – vũ trường, bar….Ở những khách sạn có điều kiện về mặt bằng và khả quan về vốn thì việc đầu tư thêm các dịch vụ này còn “tàm tạm” có nghĩa là còn đảm bảo một số yêu cầu về kỹ thuật tối thiểu cần thiết của từng loại hình dịch vụ, còn phần lớn do đầu tư theo kiểu “cải tạo” nên chất lượng các “công trình” này đều rất kém, không đảm bảo các yếu tố kỹ thuật cần thiết. Nhưng điều đáng nói chính ở đây là hiệu quả sử dụng các dịch vụ này sau khi đầu tư đều rất thấp, bởi lẽ không phải đa số các “Thượng đế” đến với khách sạn quốc doanh đều muốn dùng hoặc đều có khả năng thanh toán khi “xài” các loại dịch vụ này. Một giờ thuê phòng hát karaoke hết trung bình 60.000 đồng, đó là chưa kể các dịch vụ nước uống kèm theo (mà không thể không có), một vé xông hơi – massage cũng trung bình là 60.000 đồng/người/lần. Về giá trị gần bằng 1/3 lương tháng của một cử nhân tốt nghiệp đại học mới ra trường vào làm ở cơ quan nhà nước. “Mọi sự so sánh đều khập khiễng” nhưng nêu ra như vậy để thấy số “Thượng đế” có tiền để “xài” các dịch vụ nêu trên quả là không nhiều và không phải là đối tượng đại chúng. Chính vì lẽ đó nên nhiều khách sạn quốc doanh sau khi đã đầu tư vào các dịch vụ này đang ở trong tình trạng “Khóc dở, mếu dở”. Thật đúng là “không có thì thiếu mà có thì thừa”.
Nhiều nhà quản lý khách sạn cũng đã nhận thức được sự cần thiết phải đầu tư vào thuộc tính thứ 2, thuộc tính vô hình. Hay nói một cách cụ thể là đầu tư để nâng cao chất lượng lao động sống trong các khách sạn. Tuy nhiên, thực hiện việc này cũng không phải dễ dàng gì. Phần lớn những người lao động trong các khách sạn quốc doanh đều là những người có thâm niên trong nghề, họ được tuyển chọn từ thời bao cấp nên hiện tại tuổi thì cao (nhưng chưa đến tuổi nghỉ hưu), trình độ nghiệp vụ hạn chế, ngoại ngữ không có….nên đã ảnh hưởng rất nhiều đến chất lượng phục vụ. Số lao động trẻ, mới được đào tạo chính quy từ các trường ra là một lực lượng đông đảo và có thể thay thế được các “bậc đàn anh, đàn chị” thì lại chưa tuyển vào được nhiều bởi còn vướng các chỉ tiêu, định mức về lao động, tiền lương…..Số thực sự giỏi đảm bảo chất lượng lại tìm đến các khách sạn liên doanh với nước ngoài vì ở đó có thu nhập cao gấp nhiều lần so với thu nhập ở các khách sạn quốc doanh.
Trong thực tế, cũng có những khách sạn quốc doanh khắc phục được những khó khăn nêu trên như: Khách sạn Rex (Tổng công ty du lịch thành phố Hồ Chí Minh), khách sạn Hương Giang (Công ty du lịch – khách sạn Hương Giang, Huế), khách sạn Viễn Đông (Công ty du lịch Khánh Hòa), khách sạn Hạ Long (Công ty du lịch Quảng Ninh), khách sạn Hữu Nghị (Công ty du lịch Hải Phòng)….Nhưng những khách sạn loại này cũng chỉ mới có con số “hàng chục” trong khi đó tổng số các khách sạn quốc doanh trên địa bàn cả nước khoảng 1530 thì quả là còn chiếm một tỷ lệ quá khiêm tốn.
Nhiều nhà quản lý hàng đầu trên thế giới đã khẳng định: Các nhà quản lý khách sạn phải chịu trách nhiệm tới 50% chất lượng các sản phẩm dịch vụ trong các khách sạn của mình. Như vậy, tạm coi các nhà quản lý khách sạn giữ một nửa phần trách nhiệm để nâng cao chất lượng sản phẩm trong các khách sạn thì nửa phần còn lại là việc xử lý hai thuộc tính vô hình và hữu hình.
Tóm lại, để nâng cao chất lượng và có được những sản phẩm hoàn chỉnh trong khách sạn quốc doanh, ngành Du lịch cần đồng thời nghĩ đến và giải quyết đồng bộ cả 3 yếu tố: các nhà quản lý, người lao động và điều kiện cơ sở vật chất, trang thiết bị trong các khách sạn.
Trần Tiến Nghị – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(82)1999

Thêm 13 tập thể và 5 cá nhân được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động

Bà Nguyễn Thị Hoa Lệ – giám đốc Công ty Du lịch Hòa Bình (thuộc Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam) được phong tặng danh hiệu Anh hùng.
Tiếp sau 12 tập thể và cá nhân được phong tặng danh hiệu Anh hùng đợt ngày 3 tháng 2 năm 2000, vừa qua Chủ tịch nước Trần Đức Lương đã ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động cho 13 tập thể và 5 cá nhân đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong thời kỳ đổi mới từ năm 1989 đến năm 1999 trong đó có bà Nguyễn Thị Hoa Lệ, giám đốc Công ty Du lịch Hòa Bình thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Anh hùng lao động Nguyễn Thị Hoa Lệ sinh ngày 12 tháng 3 năm 1957, quê quán Bình Định, hiện là Bí thư chi bộ kiêm giám đốc Công ty Du lịch Hòa Bình thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Từ năm 1976 đến năm 1988 bà công tác trong ngành văn hóa – Thông tin của Thành phố Hồ Chí Minh. Tháng 5 năm 1988 bà Hoa Lệ chuyển về công tác tại bộ phận phía Nam của Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam. Từ năm 1989 đến nay bà là giám đốc kiêm bí thư chi bộ của Công ty Du lịch Hòa Bình. Bà là Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam khóa 7, 8. Trong năm 1989 đến năm 1999 ở cương vị lãnh đạo, bà Nguyễn Thị Hoa Lệ đã có nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc. Trước hết, đó là tinh thần dám nghĩ, dám làm, lao động sáng tạo quên mình, đạt năng suất lao động, chất lượng và hiệu quả công tác cao, góp phần đưa Công ty Du lịch Hòa Bình từ một đơn vị nhỏ bé, sau 10 năm đã trở thành một đơn vị tiêu biểu trong ngành Du lịch Việt Nam, có nhiều đóng góp quan trọng cho đất nước. Nếu như năm 1989 tổng doanh thu của đơn vị chỉ đạt là 0,069 tỷ đồng, nộp ngân sách được 3,5 triệu đồng thì đến năm 1998, đơn vị đã đạt tổng doanh thu là 62,25 tỷ đồng, nộp ngân sách được là 3,97 tỷ đồng. Cùng với tập thể cán bộ trong Công ty, bà Hoa Lệ là người đã đi đầu trong việc ứng dụng khoa học kỹ thuật, công nghệ mới đem lại hiệu quả cao về kinh tế – xã hội. Nhờ trang bị hệ thống đặt và giữ chỗ hiện đại, Công ty Du lịch Hòa Bình là đơn vị đầu tiên được Hàng không thử nghiệm bán vé từ đầu nước ngoài vào. Từ năm 1994 đến năm 1995 Công ty cũng là một trong những đơn vị đầu tiên của ngành sử dụng công nghệ thông tin trong tuyên truyền quảng bá Du lịch và hiện đại hóa điều kiện làm việc. Các phương tiện vận chuyển khách của đơn vị cũng được liên tục đổi mới bằng các loại xe chất lượng cao nhằm phục vụ khách tốt nhất. Ngoài việc không ngừng trau dồi trình độ nghiệp vụ bản thân, bà Hoa Lệ còn đầu tư nhiều công sức cho kế hoạch đào tạo con người của Công ty. Nhờ vậy trong số hơn 200 cán bộ, nhân viên của đơn vị đến nay 100% đã được đào tạo tại chỗ về các mặt nghiệp vụ, 16 cán bộ chủ chốt được đào tạo về quản lý, 18% cán bộ công nhân viên được đào tạo ở nước ngoài. Trong 10 năm lãnh đạo Công ty Du lịch Hòa Bình cũng như suốt 25 năm tham gia cách mạng, bà Hoa Lệ luôn chấp hành tốt luật pháp Nhà nước, gương mẫu trong cuộc sống. Với ý thức nêu cao tinh thần hợp tác tương trợ, bà luôn là hạt nhân trong đơn vị. Bà Nguyễn Thi Hoa Lệ đã được nhà nước tặng thưởng 1 Huân chương lao động hạng 1, 1 huân chương lao động hạng 2, 1 huân chương lao động hạng 3, huy chương vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ, huy chương bảo vệ an ninh Tổ quốc và nhiều phần thưởng khác.
P.V.L-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.