Đêm kinh hoàng của đời lái taxi

Tin thêm về vụ hành hung lái xe Công ty Du lịch 12 (Hà Nội) – Cần xử lý đúng người, đúng tội
Sau khi điều động anh Đỗ Bá Khôi đánh xe 158 đến đón anh Trần Đức Long tại phố Phan Bội Châu, Trung tâm điều hành taxi 12 (Công ty Du lịch 12) bỗng mất liên lạc với lái xe. Người trực tổng đài linh cảm có chuyện chẳng lành nhưng không thể ngờ được những gì lái xe Khôi phải chịu đựng.
Hỏi thăm gần “mòn lưỡi” tôi mới tìm được nhà anh Khôi nằm tít sâu trong xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm. Dù còn rất yếu, anh Khôi vẫn gắng gượng kể lại cái đêm khủng khiếp ấy.
“…Sầm tối, tôi ra xe đợi anh Long thanh toán tiền taxi. Bỗng bốn thanh niên phóng xe máy đến đấm túi bụi vào mặt tôi làm máu cháy ướt cả áo. Tôi định về công ty báo thanh tra thì một nhân viên nhà hàng Ngư Thuyền chặn xe lại bảo anh Long gọi vào trả tiền. Tôi vào thấy anh Long mặt mũi thâm tím, người lả đi, xung quanh là Phúc và bốn thanh niên vừa đánh tôi. Chúng bắt tôi xem cảnh tra khảo: một thằng béo đen cầm búa đập đá đánh liên hồi vào đầu gối anh Long. Phúc đứng “chỉ đạo nghệ thuật” chúng mày chỉ đánh vào bụng thôi, đánh vào mặt có vết đấy. Đánh chán, chúng quay sang vặn hỏi có phải tôi cùng anh Long cướp xe taxi rồi đến đây ăn nhậu định quịt tiền phải không ? Tôi vừa nói không phải, Phúc đạp ngay vào ngực làm tôi ngã lăn ra đất. Một thằng bảo đại ca cứ để em rồi bốn thằng xông vào đấm đá dồn dập vào bụng, ngực. Chúng đánh thành thạo, nhanh tới mức tôi không kịp mở miệng kêu van. Đau quá tôi trèo cửa sổ nhảy xuống hồ, thằng béo đen nhảy theo tôi lôi lên đánh tiếp vì tội “định trốn” ! Lúc sau Phúc nằm ườn trên sa lông hỏi tôi và anh Long muốn sống hay muốn chết ? Nếu muốn sống Long phải viết giấy nợ nhà hàng 400 USD, tôi nợ tiền đặt ô tô lại. Xong xuôi đâu đấy trời đã gần sáng, chúng thả tôi ra. Sau khi đến bệnh viện khâu mặt, khám chứng thương, tôi đến Công an phường Giảng Võ tường trình thấy anh Long, Phúc, hai nhân viên bảo vệ không đánh chúng tôi ngồi đó….”
Kể đến đó, anh Khôi ôm ngực ho rũ rượi. Dù “đêm kinh hoàng” cách đây đã gần hai tuần, ngực anh vẫn tím đỏ nhiều chỗ, xương quai xanh sưng to, thở rất khó nhọc. Mấy hôm đầu, anh không dám cởi áo sợ vợ con nhìn thấy ngực mình sẽ chết khiếp. Đặng Kim Loan – chủ nhà hàng Ngư Thuyền nhiều lần tìm đến nhà anh Khôi biếu tiền quà và “thanh minh” rằng đêm đó nhân viên say quá nên….lỡ tay. Còn thằng béo đen (đánh tích cực nhất) chỉ là khách, tưởng hai anh quịt tiền mới bất bình (!?). Bà Loan còn năn nỉ anh Khôi ký vào đơn hòa giải (viết sẵn), nếu không lũ đàn em trời nóng nực phải ngồi trong phòng giam thì khổ sở lắm (!). Bà chủ ma mãnh giàu lòng thương người này chẳng lẽ không biết ngồi trong phòng giam có khổ sở bằng bị lũ đầu trâu mặt ngựa đánh suốt đêm ?
Quen thói xử bằng luật rừng
Đặng Kim Loan (sinh năm 1958, trú tại 3B tập thể Đường sắt, đường Láng Hạ, Hà Nội) khai mua lại nhà hàng nổi Ngư Thuyền trên hồ Giảng Võ từ 1/7/1999, đang trong thời gian sửa chữa (nhưng thực chất vẫn kinh doanh bar, karaoke trái phép). Công an quận Ba Đình đã tạm giam, khởi tố hình sự ba bị can Giang Văn Phúc quản lý nhà hàng Ngư Thuyền, sinh năm 1956 trú tại phòng 306, G6A tập thể Thành Công; Giang Mạnh Hồng (cháu Phúc) trú tại Trưng Yên, Hoa Lư, Ninh Bình; Dương Công Khoa trú tại Cẩm Duệ, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh cùng làm bảo vệ tại nhà hàng. Theo lời khai của một nữ tiếp viên, trong lúc khách và nhân viên nhà hàng cãi nhau, Phúc đã gọi điện cho bốn tên côn đồ. Thiếu tá Nguyễn Hữu Ngạn đội Cảnh sát điều tra Công an quận Ba Đình cho biết:
-Phúc, Hồng, Giang chỉ nhận đánh bằng chân, tay, không nhận gọi côn đồ đến. Cơ quan điều tra đang làm rõ hai tình tiết này và tiếp tục truy bắt những đối tượng còn lại. Dù vì lý do gì, hành vi của bọn này vẫn là côn đồ, coi thường pháp luật, tính mạng người khác. Riêng Đặng Kim Loan, chúng tôi sẽ xử phạt hành chính vì kinh doanh trái phép.
-Theo anh, xu hướng giải quyết quan hệ dân sự bằng “luật rừng” hiện nay đang có xu hướng gia tăng ?
-Đúng vậy, một số đối tượng không tìm đến cơ quan pháp luật để giải quyết các tranh chấp, mâu thuẫn mà thuê mướn côn đồ hay trực tiếp xử lý đối phương bằng “luật rừng”. Hiện nay chúng tôi đang tập trung đấu tranh với loại đối tượng này.
Theo Giám đốc Trung tâm taxi 12 Đoàn Mạnh Thanh, bọn côn đồ đã đập phá xe taxi 158 gây thiệt hại 4 triệu đồng, cướp tiền và giấy tờ của lái xe. Thiết nghĩ trong khi chờ đợi kết quả giám định tỷ lệ thương tật của nạn nhân, cơ quan điều tra cần làm rõ những tình tiết đó để xử lý những gã côn đồ quen thói hành hung người, góp phần ngăn chặn xu hướng giải quyết quan hệ bằng “luật rừng” hiện đang có chiều gia tăng.
Trịnh Hiếu – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(82)1999

Đồng chí Võ Thị Thắng công tác tại cộng hòa Cuba

Từ ngày 7 đến 14 tháng 7 năm 1999, đồng chí Võ Thị Thắng – Ủy viên Trung Ương Đảng, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam đã đi thăm Cộng hòa Cuba trong thành phần đoàn đại biểu cấp cao Đảng cộng sản Việt Nam do Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Lê Khả Phiêu dẫn đầu. Trong thời gian ở Cuba, ngoài tham gia các hoạt động của đoàn, đồng chí Võ Thị Thắng đã thăm một số cơ sở du lịch ở Havana, Vadarero và làm việc với Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Du lịch Cuba. Tại buổi hội đàm, hai bên đã thông báo tình hình phát triển du lịch của mỗi nước, kinh nghiệm quy hoạch, đầu tư, xây dựng, quản lý các cơ sở du lịch và vui mừng nhận thấy rằng, dù còn nhiều khó khăn song trong những năm gần đây ngành du lịch mỗi nước đã đạt được những thành tích đáng khích lệ. Hai bên cũng trao đổi về khả năng hợp tác giữa hai ngành và việc ký kết Hiệp định hợp tác du lịch giữa hai nước trong thời gian tới. Cũng nhân dịp này, đồng chí Võ Thị Thắng đã thông báo cho phía Cuba nội dung cơ bản của Pháp lệnh du lịch, Chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch Việt Nam năm 2000 nhằm đưa Việt Nam trở thành điểm đến của thiên niên kỷ mới. Đồng thời, phía Việt Nam cũng đã đưa ra dự thảo Hiệp định hợp tác du lịch Việt Nam – Cuba, Đồng chí Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Việt Nam đã có lời mời đồng chí Bộ trưởng Du lịch Cuba sang thăm Việt Nam và ký hiệp định sau khi đàm phán.
Tại các nơi tới thăm, đoàn đã được phía bạn đón tiếp hết sức chân thành và nồng nhiệt.
Nhân dịp kỷ niệm lần thứ 52 ngày thương binh liệt sĩ 27/7 – Cơ quan Tổng cục Du lịch chăm sóc các đối tượng chính sách
-Thể hiện tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”, cách đây 4 năm, tháng 9/1995, Công đoàn Cơ quan Tổng cục Du lịch đã nhận chăm sóc nuôi dưỡng mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thiểm. Mẹ ở xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam,đã có chồng và 2 con trai là Thanh Thiểm, Thanh Lâm, hy sinh ở chiến trường miền Nam năm 1972, 1973. Mẹ Nguyễn Thị Thiểm, bản thân cũng là thương binh 4/4. Công đoàn cơ quan Tổng cục Du lịch đã phát động quỹ ủng hộ 1 ngày lương của toàn đoàn viên công đoàn trong đợt vận động đầu tiên và mỗi tháng gửi tiền thăm nuôi mẹ Thiểm 200.000 đồng từ tháng 9/1995 đến nay. Gần đây Công đoàn, cơ quan Tổng cục Du lịch lại quyết định xây dựng nhà tình nghĩa cho mẹ Thiểm tại xã Đại Đồng. Ngày 13/5/1999 đã chuyển 10.000.000 đồng cho mẹ. Số tiền còn lại Công đoàn Tổng cục sẽ gửi sau khi xây dựng nhà xong.
-Không chỉ thăm hỏi, tặng quà cho những cán bộ thương binh, gia đình liệt sĩ vào dịp 27/7. Trong nhiều năm qua, cơ quan Tổng cục Du lịch còn tích cực tham gia vào các phong trào ủng hộ tiền, quần áo, thuốc men cho những vùng bị thiên tai ở miền Trung; ủng hộ 1.217.000 đồng cho trẻ em bị chất độc màu da cam.
-Hàng năm công đoàn cơ quan đã tổ chức cho cán bộ, nhân viên đang làm việc, hoặc đã và đang nghỉ hưu đi nghỉ mát 3 ngày ở các điểm du lịch miền Trung, hoặc miền núi. Trong các chuyến đi này đều mời bác sĩ đi cùng để chăm sóc sức khỏe và đề phòng rủi ro cho những người tuổi già, sức yếu.
-Hằng năm cứ vào ngày 27/7 cơ quan Tổng cục Du lịch tổ chức cuộc họp thân mật với các thương binh, gia đình liệt sĩ, trong không khí thăm hỏi ấm áp tình nghĩa của gia đình du lịch và tặng quà cho các cá nhân, gia đình trong các dịp lễ, tết.
Những hoạt động này đã góp phần quan trọng xây dựng tình cảm gắn bó đầm ấm giữa những người đang làm việc tại chức với những thương binh, gia đình liệt sĩ, và những người đang nghỉ hưu trong ngành.
Đ.C – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 30(82)1999

Mượn áo đỏ che tim đen

Thành nhận được một thông báo có ký tên và đóng dấu đỏ do Tổng giám đốc Trần Trung ký. Anh đọc đi đọc lại nhiều lần “… khách sạn Dòng Sông xanh đến hết tháng 12 năm 1989 phải có đủ 50% tổng số phòng để đón năm du lịch của Việt Nam…”. Người viết thông báo rõ ràng có hai mục đích không ai có thể bắt bẻ được, đó là chuẩn bị cho năm du lịch của Việt Nam, thành phố đang thiếu phòng đủ tiêu chuẩn quốc tế. Mặc nhiên, các khách sạn lớn phải là nhưng đơn vị chủ lực, phải chuẩn bị để đón khách quốc tế đến thăm thành phố và lẽ tự nhiên, những đơn vị hạch toán độc lập phải tự lo nâng cấp theo cơ chế mới về quyền tự chủ của các doanh nghiệp. Anh sực nhớ hôm họp giao ban, Tổng Giám đốc Trần Trung bóng gió nói rằng “Các giám đốc phải tự lo sản xuất – kinh doanh theo lệnh của Tổng Giám đốc, tiền vốn của Tổng công ty chỉ tập trung cho đơn vị mũi nhọn, ai không làm được sẽ xử lý theo kỷ luật Đảng…”, nghĩa là khách sạn của anh sẽ chẳng có một đồng vốn nào chi viện từ phía cấp trên, anh phải tự lo sửa chữa, nâng cấp khách sạn và anh sẽ bị kỷ luật nếu không chấp hành tốt mệnh lệnh, lại là kỷ luật Đảng. Nhìn vẻ mặt của Trần Trung sau chuyến đi nước ngoài về với dáng tự đắc, hắn kể bao nhiêu là chuyện hay của nước ngoài nào là cả thành phố, cả nước Singapore ở ngoài đường không lấy một cọng rác, một hạt bụi nào; nào là hắn đã từng ở khách sạn 4 sao, 5 sao. Hắn giải thích khách sạn 3 sao là khách sạn phải đủ tiện nghi, phòng phải có ánh sáng phản quan nghĩa là không phải ánh sáng trực tiếp, phải có dimer điều chỉnh ánh sáng đèn ngủ, phải có ổ khóa điện, cắm bản chìa khóa vào ổ là có điện trong phòng, rút bản chìa khóa ra là điện tự động tắt. Hắn giơ bốn ngón tay làm ra bộ bản chìa khóa với sự khâm phục, xen lẫn một cái gì đó mà Việt Nam không làm được, rồi trong phòng đủ các dịch vụ giải trí như TV 12 kênh, máy lạnh chạy êm ro chẳng nghe tiếng kêu dù là rất nhỏ. Hắn còn lên giọng “đất nước Việt Nam anh hùng đâu không biết, chỉ thấy nghèo, ở dơ và nhục, đến đất bạn tôi không dám nói mình là người Việt Nam vì người Việt Nam đủ thứ tật xấu…”. Thành sững sờ, anh nhìn hắn đang nói tiếng Việt trước những người Việt Nam mà ngỡ như người ở đâu đến, xa lạ; hắn là người Việt Nam mà chối bỏ dòng máu của mình, của dân tộc mình, không trách một số người, thậm chí là cán bộ cao cấp chỉ mới đến Mỹ, đến Pháp vài lần đã bỏ đất nước, đã nói, đã viết mà không sợ tội với chính bản thân mình, cha mẹ mình. Vậy đó, mới biết “có tiền mua tiên cũng được”, có kẻ có tiền mua được tất cả mọi thứ và loại người thiếu tiền, họ cần tiền tới mức bán cả lương tâm của mình; thảo nào người xưa đưa ra lời khuyên “nghèo cho sạch rách cho thơm” thật là vô cùng đúng đắn cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Hắn vẫn tiếp tục rao giảng việc hay của nước người cũng như chê bai dân tộc này, một đất nước đã đẻ ra hắn cho hắn ăn học, đã cứu cánh cho cuộc đời hắn. Cuối cùng, hắn tung ra một luận thuyết “rừng vàng biển bạc nhưng nếu để nằm yên thì rồi nghèo vẫn cứ nghèo, cần phải cho người nước ngoài đến để khai phá, để đưa văn minh đến cho Việt Nam, Việt Nam chỉ giỏi đánh nhau, còn xây dựng kinh tế thì… “hắn nói rõ hơn là cần có nước ngoài đến để dạy cho ta cung cách quản lý tiên tiến” ai làm ra vàng, ra bạc là yêu nước”. Thành đi từ ngạc nhiên đến bất ngờ, chẳng lẽ vừa mới đây cũng Trần Trung, là một cấp lãnh đạo có uy tín, xa hơn hắn đã từng là một người hoạt động cách mạng, hắn đã từng khoe hắn chiến đấu ra sao, hoạt động trong lòng địch thế nào, hắn đã tuyên bố đứng trên lập trường giai cấp công nhân trung thành với Đảng, ở kỳ Đại hội Đảng vừa rồi hắn đã được bầu vào cấp. Vậy mà, mới chỉ có 10 ngày đi nước ngoài về hắn không muốn mang dòng máu Việt Nam nữa…
Bảng thông báo bằng giấy chỉ bằng bốn bàn tay người lớn, nhưng nó có một sức mạnh ghê gớm, nếu ai đâm đầu vào sẽ bị nó quật cho tơi tả. Nó chính là bức tường ngăn cản bất cứ ai dám bứt ra khỏi khuôn phép đã có sẵn, một khuôn phép do những người có quyền lực tạo ra chẳng cần biết nó có đúng với quy luật hay không, nhiều khi nó chỉ là một quy định của một tầng lớp cát cứ, cũng làm y như một ông vua của một vùng, nó được ẩn trong lớp vỏ bọc của nhiệm vụ chính trị, không hoàn thành nhiệm vụ chính trị thì bị kỷ luật Đảng… Thành hiểu kỷ luật của Đảng nghiêm minh. Hồi còn ở trong quân đội, những năm tháng chiến đấu được đứng dưới ngọn cờ của Đảng là niềm vinh hạnh, Đảng viên, đồng nghĩa với hy sinh trước, gương mẫu trong hành động. Thành đã trằn trọc không biết bao nhiêu đêm, tự vấn mình có gì chưa xứng đáng để trở thành Đảng viên, anh ao ước được trở thành Đảng viên để cống hiến, để hy sinh và anh cũng rất sợ bị kỷ luật vì phẩm chất sa sút, vì không hoàn thành nhiệm vụ Đảng viên. Hồi ấy, anh và các bạn của anh coi kỷ luật của Đảng là điều hiển nhiên, rằng kỷ luật sẽ đến nếu mình xấu và bọn anh sợ kỷ luật một cách tự giác. Suốt cuộc đời ở trong hàng ngũ của Đảng, anh chưa bao giờ thấy việc lấy kỷ luật ra để đe dọa, để mượn cớ thanh toán lẫn nhau; thế mà bây giờ, ở đây Trần Trung đang nói, đang đe dọa, đang muốn dùng kỷ luật đảng để trừng phạt bất cứ ai không nghe lời của hắn hoặc dám làm trái ý của hắn.
Lê Thành Chơn-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-34(86)-1999

Đức vua Lý Thái Tổ – ấn tượng và cảm nhận

Lời dự báo trước 200 năm
Có một câu chuyện buồn như đám mây mù bất ngờ phủ lên niềm vui đăng quang ngôi báu của Lý Thái Tổ chưa được bao lâu. Đó là lời dự báo sự suy vong của nhà Lý, mà đáng chú ý là người ta báo với đích thân nhà vua.
Sự việc xảy ra nhân một hôm xa giá về châu Cổ Pháp, vua đi thăm viếng chùa Phù Đổng. Người ta phát hiện thấy ở cột chùa xuất hiện một bài thơ bằng chữ Hán:
Nhất bát công đức thuỷ
Tuỳ duyên hoá thế gian
Quang quang trùng chiếu chiếu
Một ảnh nhật giang san.
Tạm dịch là:
Dù chỉ một bát nước công đức (của Phật)
Cũng theo duyên sinh hoá ở đời
Dù có sáng bằng hai lần đuốc rọi
Mặt trời gác núi là lúc hết thời.
Thiền sư Vạn Hạnh đem bài thơ dâng lên Lý Thái Tổ. Nhà vua xem xong trầm ngâm bảo rằng: “Việc của Trời Đất, ta không hiểu được”. Mãi hơn 200 năm sau, nhà Lý sụp đổ sau 8 đời vua, người ta mới ngẫm ra sự ứng nghiệm của bài thơ. Dùng phép chiết tự, ta thấy chữ “bát” vừa có nghĩa là bát nước, vừa đồng âm với chữ “bát” là 8 đời. Chữ Sảm (Lý Hạo Sảm, tên của Lý Huệ Tông đời của thứ 8) gồm phần trên là chữ nhật (mặt trời), phần dưới là chữ sơn (núi) có nghĩa là mặt trời gác núi, là lúc hết ngày! Ý rằng: Nhà Lý sinh ra cũng do Trời, mà mất đi cũng do Trời vậy!
Lý Thái Tổ nói: “Việc của Trời Đất, ta không hiểu được”. Có đúng là người không hiểu được chăng? Sắc sắc không không. Trời Đất ở đây, nếu ta nghĩ nôm na là sự kì bí của tạo hoá, là lẽ hưng vong ở đời, thì ở Lý Thái Tổ, một bậc cao thâm đã nói như vậy thì chính là Người đã quá hiểu bài thơ! Nhất là bên cạnh nhà vua lúc nào cũng có Lý Vạn Hạnh đi cùng, mà thiền sư lại vốn là “sư tổ” của những lời tiên tri và sở trường về phép chiết tự. Hay là… tác giả bài thơ lại chính là Lý Vạn Hạnh đây? Vạn Hạnh vốn nổi tiếng là người biết trước nhiều việc bí mật “động trời”!
Sau buổi lễ Phật ở chùa Phù Đổng, Lý Thái Tổ trở về Hoa Lư lo việc dời đô về Thăng Long. Ở kinh đô mới, nhà vua có hàng loạt những quyết sách nhằm xây dựng đất nước thành một quốc gia ổn định, dân giàu nước mạnh như: Hoà hảo với nhà Tống, chấn hưng đạo Phật với tư cách là một học thuyết về đạo đức xã hội, củng cố bộ máy hành chính, tổ chức lại quân đội, định ra các lề luật về thuế khoá các loại: đặc biệt là xá thuế cho dân hai lần, mỗi lần ba năm liền và nhiều nghĩa cử khác đối với những người không nơi nương tựa, những dân tộc thiểu số v.v… Ấn tượng về một ông vua có nếp sống đạo lý là nét chủ đạo trong tính cách của Lý Thái. Các đời vua sau cũng chịu ảnh hưởng ở ông Tổ của mình một cách sâu sắc. Theo ý kiến của nhiều vị tăng sĩ thì chính điều đó đã làm cho triều Lý – tuy vẫn là 8 đời – nhưng khá dài lâu; những triều đại sau, dù có nhiều đời vua hơn nhưng khí số lại hơi ngắn ngủi.
Nhà sử học Lê Văn Hưu hết sức ca tụng đức độ của Lý Thái Tổ. Rằng nhà vua làm nhiều việc nhân đức chính là “để phúc” lại cho con cháu. Điều đó chúng ta có thể hoàn toàn hiểu được ở cội nguồn của nhà vua vốn là một chàng trai chân đất đã làm nên một sự nghiệp hiển hách và một triều đại nức tiếng tốt đẹp. Và sự nghiệp ấy, triều đại ấy dù có nổi tiếng cả về võ công lẫn văn trị cũng không làm ông choáng váng và sống cách xa dân chúng. Rằng lai lịch của ông dù có điều kỳ dị khác thường cũng chỉ là cái vẽ bên ngoài có thể gây nên tranh cãi và tăng tính hấp dẫn mà thôi. Lý Thái Tổ biết lo cho dân trước cái lo cho bản thân mình. Còn đức tính nhân hoà khoan thứ vốn là bản chất của ông.
Lý Thái Tổ mất đi sau khi làm vua 18 năm, năm ông 54 tuổi, để lại một vương triều tồn tại gần 200 năm nữa. Tuy nhiên tầm lớn lao của Lý Thái Tổ không thể diễn đạt được bằng những con số và những lời văn vẻ. Mà chỉ có thể bằng những ấn tượng mà ông để lại và sự cảm nhận của chúng ta.
Sơn Phong – Tuần Du lịch – Số 39(91) 27/9 -4/10/1999

Các doanh nghiệp du lịch thủ đô với liên hoan du lịch Hà Nội 1999 – Phần 3

Ông Lưu Đức Kế – Phó thường trực chi nhánh công ty du lịch Bến Thành tại Hà Nội:
Thời gian chuẩn bị cho liên hoan, nơi diễn ra liên hoan, đã được Sở du lịch Hà Nội tính toán hợp lý. Liên hoan sẽ là nơi trao đổi thông tin, giao lưu văn hoá và chắc hẳn đây là bước tập dượt cho các chương trình kế tiếp mà ngành Du lịch thủ đô đề ra. Tôi hy vọng với sự nỗ lực của Thành phố Hà Nội, Sở Du lịch và sự hưởng ứng của các doanh nghiệp du lịch như hiện nay liên hoan sẽ đạt được kết quả mà chương trình đã đề ra.
Ông Nguyễn Hồng Hà, Giám đốc trung tâm du lịch Đồng Lợi: Tăng cường sự hiểu biết, hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau…
Sau hội chợ du lịch quốc tế được tổ chức ở Triển lãm Giảng Võ, Liên hoan du lịch năm 1998 được tổ chức ở cung văn hoá hữu nghị và lần này Liên hoan du lịch Hà Nội 1999 qui mô lớn hơn, đã có hàng ngàn khách quốc tế đăng ký tham dự đây cũng là dịp tất cả các đồng nghiệp làm du lịch ở Hà nội gặp gỡ nhau, trước hết đó là một dịp rất quí để chúng tôi trao đổi kinh nghiệm, học tập, các bước đi tiến bộ của “đội bạn” về kinh doanh khách sạn, kinh doanh lữ hành, công việc giới thiệu sản phẩm du lịch và các dịch vụ khác. Trong “Liên hoan” lần này công ty có nhiều chương trình phải làm, nhưng trước mắt chúng tôi đang cần phối hợp với Toserco, với công ty Du lịch Hà Nội bàn bạc để thống nhất về giá tour, bàn bạc cách tổ chức các tour du lịch nội địa, hỗ trợ nhau về các tour ít khách, để tạo điều kiện cho khách đi du lịch thuận lợi mà không lo lỡ chuyến. Hiện nay do thu nhập của người dân tăng lên, Việt Nam càng có nhiều người đi du lịch không chỉ trong nước mà còn có nhu cầu đi du lịch các nước Đông u, các nước châu Á. Công ty Du lịch Hà Nội, và công ty Toserco đã rất thành công ở công tác lữ hành. Ngoài các tour du lịch quốc tế, công ty Du lịch Đồng Lợi chuẩn bị cho tuần làm việc 40h, đã mở thêm tour du lịch nội địa, đặc biệt chú ý đến những tour ngắn chỉ trong một vài ngày. Ngoài 13 điểm du lịch trong nước, công ty còn có đội xe du lịch phục vụ cho khách, hoặc gia đình có nhu cầu thuê xe đi riêng, xe 4 chỗ ngồi, 12 chỗ ngồi, 15 chỗ ngồi, 30 chỗ ngồi, 45 chỗ ngồi giá 2.500đ – 5.500đ/km. Công ty du lịch Đồng Lợi có đội ngũ hướng dẫn viên chuyên nghiệp, sắp tới công ty sẽ cố gắng đào tạo đội ngũ hướng dẫn viên không chỉ giỏi về nghiệp vụ nà còn giỏi 1 ngoại ngữ, tiến tới biết đến 2-3 ngoại ngữ nhằm đáp ứng sự đòi hỏi ngày càng cao của khách du lịch. Ngoài ra công ty Du lịch Đồng Lợi cũng tham khảo về các sản phẩm du lịch, tìm hiểu những làng nghề cổ, những di sản văn hoá ở vùng châu thổ sông Hồng, giúp du khách hiểu biết sâu hơn về Hà Nội, tạo điều kiện nâng cao số ngày lưu trú của du khách ở Hà Nội.
Hoàng Việt Hằng – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Các doanh nghiệp du lịch thủ đô với liên hoan du lịch Hà Nội 1999 – Phần 2

Phóng viên: Sau liên hoan, liệu du lịch Hà Nội có chuyển biến?
Ông Vũ Đình Thuỵ: Tôi chắc chắn sau “đợt ra quân” rầm rộ này du lịch Hà Nội sẽ phát triển tích cực nhờ đối tác trong – ngoài nước chú ý nhiều hơn. Du khách biết được “chất” của du lịch Hà Nội, biết nhà hàng nào đáng nghỉ lại, địa điểm nào đáng thăm quan… Liên hoan cũng là một “khoá học” thiết thực, giáo dục nhận thức xã hội về du lịch, tạo môi trường du lịch văn minh, lành mạnh, phát huy truyền thống mến khách của người dân đất Hà thành. Từ đó tác động rất lớn đến sự hợp tác, tạo điều kiện cho du lịch Hà Nội phát triển.
Tóm lại, chúng tôi hy vọng vào “cú huých” đầy mãnh lực của liên hoan du lịch Hà Nội 1999.
Ông Lê Đại Tâm – Giám đốc Công ty du lịch Hà Nội: Để Hà Nội thực sự trở thành điểm đến của thiên niên kỷ mới…
Chúng tôi có hai gian hàng với tổng diện tích là 30m2 tại liên hoan là một hoạt động có ý nghĩa chính trị rất lớn nhằm hưởng ứng chương trình hoạt động quốc gia và sự kiện Du lịch năm 2000 của thủ đô Hà Nội. Vì vậy công ty chúng tôi đã phối hợp với Vietnam Airlines một cách có hiệu quả ngay từ công tác chuẩn bị như in ấn tài liệu, quảng cáo các chương trình du lịch đến một số nước trong khu vực và thế giới như Hồng Kông, Thái Lan, Singapore, Úc, Philippine, Trung Quốc, Lào, Campuchia. Ngay trong liên hoan này chúng tôi cũng đã chuẩn bị các chương trình tour du lịch nhằm phục vụ khách trong dịp liên hoan bằng giá vé khuyến mãi cho các đối tượng như: nhà báo và các doanh nghiệp đã và đang liên kết với công ty. Đối với khách nội địa công ty cũng có 10 tour cuối tuần đã và đang chào bán, kết quả bước đầu là rất khả quan. Bên cạnh đó, cũng tại liên hoan hay công ty sẽ giới thiệu dịch vụ phục vụ lễ cưới hoàn hảo với giá rẻ và đáng tin cậy. Công ty du lịch Hà Nội hy vọng liên hoan sẽ tạo được ấn tượng mới cho hoạt động Du lịch Thủ đô.
Ông Nguyễn Đức Hựu: Giám đốc công ty du lịch Hoà Bình: Đặc sản Hoà Bình sẽ có mặt…
Công ty Du lịch Hòa Bình sẽ mang tới liên hoan các chương trình du lịch nhân văn, du lịch xanh, cùng với các sản phẩm lưu niệm như: “Thổ cẩm Mai Châu, hàng mây tre đan, gỗ mỹ nghệ, công cụ lao động nhỏ, khung dệt thổ cẩm, dao, nỏ, cung tên… Về văn hóa ẩm thực, Hòa Bình sẽ đem đến món ăn đặc sản của người Mường, người Thái như cơm Lam, rượu cần. Đặc biệt với chương trình múa, hát cổ truyền của cộng đồng các dân tộc tỉnh Hoà Bình như: múa xoè, múa sạp, múa chuông, múa bông, thổi kèn lá, hát khắp, hát mời trầu v.v… sẽ là một sinh hoạt văn hoá dân gian đặc sắc tạo thêm sự hấp dẫn, thú vị. Chắc chắn qua liên hoan này “đặc sản” Văn hóa Hòa Bình sẽ để lại ấn tượng tốt cho du khách và lời mời thiết thực nhất để du khách đến với Hòa Bình.
Hoàng Việt Hằng – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Các doanh nghiệp du lịch thủ đô với liên hoan du lịch Hà Nội 1999 – Phần 1

Ông Vũ Đình Thụy – Giám đốc Công ty du lịch thương mại Hà Nội: Cơ hội tốt mở rộng thị trường và nâng cao nhận thức toàn dân về du lịch
Phóng viên: Theo giám đốc, liên hoan này diễn ra trong bối cảnh kinh doanh du lịch tại Hà Nội hiện nay?
Ông Vũ Đình Thụy: Hà Nội là một trung tâm du lịch có sức tác động lớn đến ngành du lịch cả nước. Du lịch Hà Nội đang gặp khó khăn chung thể hiện ở tỷ lệ tăng trưởng chậm hay giảm sút ở nhiều lĩnh vực lữ hành, khách sạn… nên tổ chức liên hoan Du lịch Hà Nội 1999 đặc biệt cần thiết. Theo ước tính liên hoan sẽ thu hút 5.000 – 6.000 khách quốc tế, rất nhiều du khách các tỉnh và nhiều công ty du lịch trong ngoài nước. Với gần 40 doanh nghiệp dự liên hoan, đây là cơ hội thuận lợi để quảng cáo tại chỗ. Kinh nghiệm những lần tôi đi Đài Loan, Đức cho thấy các hãng lữ hành quốc tế tham gia hội chợ du lịch thường chuẩn bị sẵn hợp đồng khung, nếu gặp đối tác thích hợp họ sẵn sàng ký kết hợp đồng luôn được ký tắt trên nguyên tắc. Qua liên hoan, nhiều doanh nghiệp sẽ tiếp thu kinh nghiệm làm tiền để tham gia các liên hoan, hội chợ du lịch khác.
Phóng viên: Trong liên hoan công ty và du lịch và thương mại Hà Nội chú trọng thể hiện thế mạnh nào của mình? Chi 25 triệu cho gian hàng, ông hy vọng thu được lợi nhuận gì?
Ông Vũ Đình Thụy: Chúng tôi quyết tâm làm nổi bật sở trường kinh doanh lữ hành thông qua hệ thống pa nô, băng hình, tờ gấp cỡ lớn quảng cáo các tour tuyến nội địa và quốc tế, giá cả chất lượng phục vụ…Công ty đang quan tâm nhiều đến nguồn khách châu Á, đặc biệt là thị trường Trung Quốc và các nước khối ASEAN. 6 tháng đầu năm nay, công ty đã đón 5.000 khách du lịch quốc tế, tăng 200% so với cùng kỳ năm ngoái. Chúng tôi được Tổng cục Du lịch. Bộ công an đánh giá là đơn vị đứng đầu các doanh nghiệp du lịch trên địa bàn Hà Nội về đón khách Trung Quốc vào Hà Nội bằng thẻ du lịch. Chúng tôi cũng mời khách cho khách sạn liên doanh Phương Đông tiêu chuẩn 3 sao với 13 biệt thự nhỏ cho thuê; gọi đối tác đầu tư vào mảnh đất 2200m2 chưa sử dụng. Bên cạnh đó công ty còn quảng cáo những dịch vụ cho người nước ngoài thuê nhà, bán vé máy bay, đồ lưu niệm…
Tôi hy vọng bạn hàng và nhân dân sẽ hiểu biết hơn về công ty, ký kết được thêm nhiều hợp đồng mở rộng lớn hơn thị trường truyền thống. Chúng tôi mong gặp gỡ các bạn hàng đã hợp tác làm ăn, tiếp xúc với lãnh đạo các doanh nghiệp dự liên hoan. Điều quan trọng nữa là mỗi thành viên trong công ty được nâng cao kiến thức về kinh doanh du lịch, có thêm ý thức tổ chức và cộng đồng trách nhiệm; thấy được vị thế của công ty trên thương trường; hiểu được thế nào là bán sản phẩm du lịch.
Hoàng Việt Hằng – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999

Thị trường thời trang mùa hè cho trẻ em còn bỏ ngỏ

Những ngày đầu hè, nhiều cặp gia đình tíu tít đưa con cái đi chơi tại các tụ điểm giải trí và mua quà cho chúng nhân ngày Quốc tế thiếu nhi (1-6). Đây cũng là dịp để các nhà kinh doanh may mặc tung ra thị trường các sản phẩm mới nhất – Song khi nhìn vào các quầy hàng, hình như thị trường thời trang hè năm nay chẳng mấy sôi động.
Triển lãm đồ chơi và trang phục trẻ em mùa hè vừa được tổ chức tại Công viên Bách Thảo, tuy Ban tổ chức mời nhiều đơn vị nhưng rất ít doanh nghiệp tham gia. Vào thăm hội chợ, người tới xem thì nhiều nhưng người mua hàng không đáng kể. Trong khoảng không gian rộng của công viên, khu Triển lãm càng có vẻ lèo tèo, đơn điệu. Các gian hàng trưng bày sản phẩm trang hoàng không cầu kỳ cho lắm. Có lẽ nguyên nhân một phần do trưng bày ngoài trời lại phải chịu mấy ngày mưa nắng thất thường, an ninh khó đảm bảo lý do này khiến nhiều nhà kinh doanh từ chối cuộc Triển lãm. Theo nhận xét của khách hàng thì thời trang trẻ con mùa hè năm nay chưa có sự mới mẻ rõ rệt. Sản phẩm cho đủ lứa tuổi, nhưng phần lớn là trang phục trẻ em từ sơ sinh đến khoảng 10 tuổi. Kiểu dáng các loại váy và bộ đồ bé gái thường cắt sát nách, thoáng mát bằng chất liệu vải cotton hoặc lanh. Trên một phông màu nhiều trang phục chỉ cách tân một chút về cách pha màu trang trí…..để tạo sự mới lạ. Giá của các trang phục này trong khoảng từ 15 đến hơn 100 ngàn đồng. Sản phẩm của cửa hàng Nhơn Hòa thì chuyên về váy áo dạ hội cầu kỳ với chân váy hồng, bó eo, nơ hoa to. Vào các ngày hè này loại trang phục đó không thu hút được các bậc phụ huynh. Hàng của dệt Đông Xuân thì nghèo nàn, tiêu thụ rất chậm. Đặc biệt thời trang thể thao cho trẻ em chưa xuất hiện các kiểu, loại mới, đơn thuần có vài loại quần soóc, áo phông ngắn tay. Điều dễ nhận thấy ở Triển lãm hè lần này là hàng ngoại nhập chiếm phần lớn. Đa số sản phẩm của Thái Lan, Hồng Kông, Trung Quốc….Rõ ràng vắng bóng sản phẩm của một số công ty chuyên về thời trang trẻ em trong nước. Tình hình kinh tế nói chung toàn xã hội ảnh hưởng đến sức tiêu thụ. Hàng nhập lậu vào nhiều gây cản trở lớn cho các công ty trong nước. Ngoài ra có sự cạnh tranh giữa các nhà may và hàng của Tây u giữa các nhà may trong nước với nhau. Trong khi đó các sản phẩm này mới chỉ đáp ứng được tầng lớp trung lưu trở nên, lãnh địa nông thôn hầu như còn bỏ ngỏ. Dựa vào đặc điểm này các cơ sở kinh doanh may mặc cá thể “nhái” kiểu mẫu của các hãng sản xuất lớn, ra hàng loạt trang phục tuy chất lượng kém hơn nhưng giá rẻ đáp ứng được khả năng tầng lớp bình dân. Viện mẫu thời trang Fadin, hàng năm có nhiều chương trình giới thiệu mốt mới, nhưng màng trẻ em chiếm phần rất nhỏ. Năm 1998, Viện mới cho ra mẫu đồng phục học sinh tiêu học. Dịp đầu xuân 99, Viện mẫu có thêm chương trình trình diễn trang phục dạ hội trẻ em. Những các mẫu này khó đi vào đời sống. Hè năm nay, Viện mẫu thời trang lại bỏ qua đề tài cho trẻ em. Chị Thủy Bình – Viện phó nói: “Lực lương thiết kế ít, làm thời trang cho người lớn đã đủ mệt chưa có điều kiện chuyên sâu vào khai thác mảng trẻ em, chúng tôi sẽ điều hòa dần dần”.
Một mùa hè mới, hy vọng các nhà thiết kế, kinh doanh may mặc trong nước quan tâm hơn nữa tới thời trang dành cho trẻ em. Đây sẽ là mảng đề tài phong phú giúp các tạo mẫu thể hiện tài năng của mình tạo nên những mốt mới phù hợp thị hiếu mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp trẻ em.
Hương Thảo – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(80)1999

Nguyễn Đức Phúc với thú say mê du lịch dã ngoại

Sau khi về hưu với hàm thiếu tá quân đội, Nguyễn Đức Phúc liền nghĩ ngay đến việc trở lại căn cứ cách mạng núi Voi, nơi mà một thời ông hoạt động để làm du lịch. Từ chỗ nghĩ đến tour di tích lịch sử cách mạng duy nhất giữa núi rừng cao nguyên Lang Bian ông nảy sinh thêm ý tưởng về những tour du lịch sinh thái qua những đồi núi chập trùng, những cánh rừng hỗn giao và rừng thông mơ mộng. Ông bảo “Phải đưa du khách vào rừng càng sâu càng tốt, mang đến cho họ những gì mới lạ giữa đại ngàn. Đó là ưu thế của du lịch sinh thái, sao không tận dụng chứ?”.
Được nhận 500 héc ta rừng để bảo vệ. Thế là ông tiến hành công việc của một người vừa làm bảo vệ môi trường vừa kinh doanh du lịch. Mùa hè năm 1996, lần đầu tiên, người ta thấy những căn nhà trên ngọn cây giữa một vùng rừng sâu cách trung tâm TP. Đà Lạt 14 km. Những người làm du lịch lại tìm vô rừng để trèo lên cây ngủ cho khổ thân…
Thay vì xây nhà sang trọng để đón khách thì ngôi nhà nhỏ nhắn bằng tranh và ván lơ lửng trên ngọn cây. Tuy không phải là khách sạn, như ở đây có đủ cả, từ cá hộp đến mắm tôm, từ bia Neiniken đến rượu tây, rượu đế… tất cả đều được đưa vào đáp ứng tối đa yêu cầu của mọi đối tượng du khách. Du khách sẽ được lội bộ, hoặc nếu cần, xe Jeep có thể đưa bạn băng rừng vào sống ở trên cây để thưởng thức vẻ hoang dã của núi rừng, nghe suối chảy, chim kêu. Từ trên ngọn cây nếu không dám leo cái thang dây bằng mây để xuống thì khách có thể nhận chuông sẽ gặp người phục vụ khi cần. Mùa lạnh thì du khách sẽ được tắm bằng nước nóng, mùa hè nếu ai thích thì xuống con suối kề bên để ngâm mình. Ông Phúc (nay đã làm giám đốc Công ty Du lịch dã ngoại phương Nam) cho biết: Du khách đến với khu dã ngoại núi Voi ban đầu chỉ là người nước ngoài, bây giờ thì có cả các doanh nhân, sinh viên Sài Gòn và đặc biệt là những đôi uyên ương miền xuôi đi hưởng tuần trăng mật…
Không dừng lại với ý tưởng “làm nhà trên cây”, hai năm nay ông Phúc lập tiếp một dự án làm nhà dưới nước để thu hút khách. Bên cạnh những căn nhà xinh xắn ở khu dã ngoại đá Tiên, những căn nhà xuống được thả xuống Hồ Tuyền Lâm. Vẫn ván, mây tre, ông Phúc lai tạo ra những căn phòng vừa gần với thiên nhiên nhưng không kém phần ấm cúng sang trọng. Trên chiếc nhà xuồng, du khách có thể thả trôi khắp con hồ rộng đến 4.000 héc ta mặt nước để tận hưởng sơn thủy hữu tình. Sau khi câu cá, tắm hồ, du khách có thể ngược lên đỉnh Đá Tiên để ngả mình trên những tảng đá Granit
Để tạo nên những thú vị cho những khu du lịch sinh thái, dã ngoại, mới đây ông đã hình thành nên một làng văn hóa dân tộc ngay tại thung lũng gần núi Voi để đáp ứng nhu cầu tìm hiểu đời sống sinh hoạt và văn hóa của nhóm cư dân K’ho buôn Đạ Tía lưu lạc cách đây 30 năm nay được ông đưa họ về định canh định cư. Và như vậ, ông Phúc là một trong những doanh nghiệp du lịch đầu tiên ở Lâm Đồng chính thức “kéo” đồng bào thiểu số “nhập cuộc” với du lịch để sống.
Tuy nhiên, nói tới thiếu tá Phúc, giới làm du lịch ở Tây Nguyên và khu vực phía Nam biết đến nhiều hơn vẫn là những tour cưỡi voi xuyên Tây Nguyên. Khác với các nhà tổ chức tour xuyên Tây Nguyên ở TP. Hồ Chí Minh, thay vì bằng xe ô tô hoặc xe máy, ông Phúc đã chọn voi làm phương tiện vận chuyển. Đà Lạt không phải là xứ sở của voi, thế là ông sang tận vùng buôn Đôn – nơi có truyền thống nuôi săn và thuần dưỡng voi rừng cách đây hơn 100 năm ở bên Đak Lak để thuê voi. Cứ thế suốt ba năm qua, những tour du lịch xuyên Tây Nguyên bằng voi liên tiếp được diễn ra với một ông già 60 tuổi (tức ông Phúc) làm nhạc trưởng. Bạn hãy tưởng tượng mình đang ngồi trên lưng voi xuyên qua những cánh rừng đại ngàn của Tây Nguyên thì sẽ cảm nhận sự thú vị của nó. Những chuyến như thế kéo dài từ một tuần đến nửa tháng, từ rừng Tà Đùng qua Nam Ca đến Yordon từ buôn làng của những sắc dân K’ho, Mạ ở Đạ Đờn (Lâm Hà – Lâm Đồng) sang buôn làng của sắc dân M’nông ở buôn Triết, buôn Jun, đến buôn Trấp của những người Ê Đê, buôn Jang Lành của người Lào ở Đak Lak. Cứ thế bên cạnh những con suối, thác nước hùng vĩ, nhưng cây hoa Pơ lang, cành lan rừng, khách du lịch còn được thưởng thức đời sống, văn hóa của những sắc dân tộc bản địa từ nam đến nữ người Ê Đê sau một chuyến hướng dẫn một đoàn khách Tây cưỡi voi xuyên rừng đã phải lòng của anh chàng du khách tên là Fluri Joachim người Thụy Sĩ. Hiện cô H’Đơ đang sống hạnh phúc bên chồng ở Thụy Sĩ. Nhưng cô bảo rằng: Mai mốt về già, mình sẽ trở về Việt Nam, về với buôn Akothon của mình… Vâng, người đã góp phần tạo nên bản tình ca lãng mạn trên lưng voi đó, chính là ông Phúc – vị sĩ quan quân đội, một nhà doanh nghiệp đầy nhiệt tâm và sáng tạo.
Nguyễn Hàng Tình-Du lịch-Tổng cục du lịch-Bộ VH-TT-DL-33(85)-1999

Phố huyện

Con đường nhỏ mờ trong sương trắng
Núi lim dim bên giấc mái nhà
Mây nặng nhọc chở buồn đi xa lắm
Chim khách kêu em gái ngóng người xa
Có chú sóc nâu chiều lẻ bạn
m âm kêu trong bọng cây già
Tiếng lá rơi giật mình ngoảnh lại
Chùm rễ đa hồn phố buông xoà
Có chú bé con đi theo mẹ
Qua phố đếm xem phố mấy nhà
Bà mẹ còng lưng gùi muối nặng
Đếm bước chân về núi mờ xa…
Lời bình của Tư Mã Quang:
Mở đầu là con đường – con đường chiều mờ trắng hơi sương dẫn ta về phố huyện. Sẽ rất hiếm người được thở, được xông trong cái hơi sương đùng đục trắng này nếu chưa được sống một lần trong vùng chợ Rã – Ba Bể, nơi những dãy Phia-bi-a, Phia-bi-oóc cao chạm đỉnh trời. Sương trắng chỉ có ở vùng núi đá cao và thường lan toả về chiều. Sương phủ nhoà và ru núi ngủ. Núi lim dim bên giấc mái nhà. Người ta nói giấc mộng, giấc trưa, giấc khuya ngày, giấc say, giấc tỉnh…riêng Dương Thuấn nói giấc mái nhà. Thì ra những nếp nhà ở vùng núi cao Ba Bể thường chìm trong những giấc mơ riêng của mình. Núi thì đã đành, lúc nào cũng lim dim. Đến lượt những mái nhà sàn cũng nép vào cái lim dim của núi mà thiếp ngủ.
Mặt đất im ắng như thế. Cả núi, cả con đường, cả nếp nhà đều lim dim ngủ, thì bầu trời làm sao không buồn. Đến những đám mây chiều cũng nặng nhọc. Nỗi buồn từ mặt đất bốc lên, vón kết lại để cho mây nặng nhọc chở buồn đi xa lắm. Đi đâu? Cái phương xa kia có thể là những cánh đồng vui châu thổ sông Hồng, sông Cửu Long, có thể là chốn thị thành đông đúc phồn hoa. Cái phương xa ấy cũng là nơi có người xa để cô em gái ngóng chờ khắc khoải khi chợt nghe tiếng của con chim khách?
Cảnh chiều phố huyện thật u tịch, buồn đến nao lòng. Không thấy hàng quán, không thấy hàng mua kẻ bán. Ngay đến chú sóc nâu cũng cô đơn, lẻ bạn. Có chú sóc nâu chiều lẻ bạn. m âm kêu trong bọng cây già. Chao ơi, đến muông thú cũng thèm sự xẻ chia, khát tình bầu bạn. Câu thơ đẩy cái tĩnh lặng, cái u tịch đến sự ngưng đọng, đông kết, tưởng như ta đang sống trong không khí liêu trai.
Ai đó? Cái gì chờ ta đó? Ô, thì ra chỉ là một gốc đa già cổ thụ với chum rễ đa hồn phố buông xoà. Thì ra đi đâu cũng không vượt khỏi bong đa, giếng nước, sân đình. Thì ra quán xá, nhà cửa, đường phố đâu dễ che khuất được chum rễ đa cổ thụ, cõi tâm linh của người Việt, linh hồn của đất đai.
Và sau cái chum rễ đa hồn phố ấy, cái phố huyện hiu hắt kia cũng hiện ra những bóng người
Có chú bé con đi theo mẹ
Qua phố đếm xem phố mấy nhà
Bà mẹ còng lưng gùi muối nặng
Đếm bước chân về núi mờ xa…
Hai câu kết khiến cả bài thơ trĩu nặng. Mới thấy thêm thương cái phố huyện miền núi thời bao cấp. Chỉ có phố huyện mới có muối – một cửa hàng muối mậu dịch tồn tại như một địa chỉ từ thiện hơn là một cơ sở kinh doanh. Và cái gùi muối nặng trên tấm lưng còng của người mẹ sao mặn mòi và xa xót, nó vừa như đè trĩu lòng ta, vừa đọng lại, kết tinh trong ta một tình yêu quê hương,xứ sở.
Bây giờ Chợ Rã đã khác xa rồi. Cái phố huyện Chợ Rã đã nhộn nhịp tấp nập lắm rồi. Nền kinh tế thị trường đã ùa đến từng xóm bản. Muối, gạo, vải, đường, tivi, cát sét, xe máy đã gõ cửa từng nhà. Và, thắng cảnh Ba Bể, như nàng tiên ngủ trong rừng, đã thức dậy, phô bày vẻ thần tiên của mình với du khách, những người xa của em gái Tày đến từ các châu lục. Tương lai, sẽ có một thị trấn to đẹp với những khách sạn sang trọng, những khu vui chơi giải trí đầy hấp để đón các du khách đến với hồ Ba Bể, động Puông, thác Đầu Đẳng…
Chính vì thế, đọc những câu thơ trên càng thấy thương nhớ và thêm yêu cái phố huyện miền núi ngày xưa.
Dương Thuấn – Tuần Du lịch – Số 38(90) 20 -27/9/1999