Khách sạn Ninh Kiều điểm hẹn của miền tây nam bộ – Phần 1

Trong tình hình kinh doanh khó khăn, do lượng khách vào Việt Nam thấp hơn mọi năm và do khủng hoảng thừa khách sạn, thì một khách sạn của quân khu 9 vẫn đạt công suất phòng là 80% liên tục 2 năm 1997, 1998 gấp đôi công suất phòng mơ ước của nhiều khách sạn liên doanh ở các trung tâm du lịch lớn. Đó chính là khách sạn duy nhất ở Đồng bằng sông Cửu Long lọt vào Top ten ’97 một trong 10 khách sạn kinh doanh hiệu quả nhất trong tổng số hơn số 3 nghìn khách sạn ở Việt Nam.
Từ một nhà khách
Hơn 4 năm về trước, khách sạn Ninh Kiều, hãy còn nằm ấn mình khiêm tốn bên bờ sông Hậu với cái tên đến bây giờ nhiều người vẫn quen gọi: Nhà khách T81. Vị trí của khách sạn Ninh Kiều thật là lý tưởng, 3 mặt tiếp giáp với sông Hậu, sông Cần Thơ và rạch Khai Luông nên rất mát mẻ. Vì vậy, theo thủ tướng của Chính Phủ, năm 1994 Quân khu 9 đã chuyển T81 sang kinh doanh du lịch và lấy tên bến sông thơ mộng nhất miền Tây đặt tên cho khách sạn. Thiếu tá Phan Văn Hò cho biết: Lúc đầu khách sạn Ninh Kiều đã gặp rất nhiều khó khăn, do cơ sở cũ xuống cấp, cách nghĩ của anh em vẫn còn mang nặng tình nhà khách, nghiệp vụ yếu và họ chưa quen với công việc phục vụ khách du lịch trong nước đừng nói tới khách nước ngoài như hiện nay. Ban giám đốc và chị Nguyễn Ngọc Sáng – phó giám đốc ngoài việc động viên số Cán bộ công nhân viên cũ cũng cố gắng vừa làm vừa học, còn bổ sung thêm một số nhân viên đã học qua trường lớp cho khách sạn, nên chẳng bao lâu chất lượng phục vụ của Ninh Kiều đã theo kịp các khách sạn trong thành phố Cần Thơ.
Và những con số biết nói
Năm 1997, tình hình kinh doanh du lịch Việt Nam đã trở nên khó khăn hơn kể từ khi nổ ra cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á. Lượng khách nhập giảm hắn, công suất phòng khách sạn tại các trung tâm du lịch trung bình đạt khoảng 40%, thậm chí nhiều khách sạn liên doanh chỉ đạt 20% trong khi giá phòng chỉ bằng 1/3 đến ¼ của 2 năm về trước. Thành phố Cần Thơ đã có thêm nhiều khách sạn mới ra đời, làm cho tình hình cạnh tranh ngày càng gay gắt hơn. Trong tình hình đó, lượng khách đến với khách sạn Ninh Kiều vẫn không giảm, trái lại công suất phòng vẫn tăng lên không ngừng qua các năm nếu năm 1994 là 60%, năm 1995 và 1996 là 62% thì đến năm 1997 là 80%. Theo anh Phan Văn Hò thi tình hình kinh doanh năm nay còn khả quan hơn.
Phan Huê – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (1 + 2(53+54))1999.

10 vụ án lớn nhất trong năm 1998

Trong năm 1998, các cơ quan bảo vệ pháp luật từ Trung ương đến địa phương đã phối hợp với các ngành, các cấp mở nhiều đợt tấn công, trấn áp tội phạm. Nhiều vụ tham nhũng, buôn lậu, buôn bán vận chuyển ma túy… có tổ chức với quy mô lớn, xuyên quốc gia đã bị phát hiện, trừng trị nghiêm minh, kịp thời. Điểm chung của các vụ án này là bọn tội phạm tổ chức thành băng nhóm, hoạt động trong thời gian dài, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng về kinh tế – xã hội.
Vụ án Tăng Minh Phụng – Epco: Là một vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản Xã hội chủ nghĩa lớn nhất từ trước tới nay. Có 77 tên bị đề nghị truy tố trước pháp luật vì các tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản Xã hội chủ nghĩa, cố ý làm trái quy định của Nhà nước và thiếu tinh thần trách nhiệm…Tổng số tiền của Nhà nước mà Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn chiếm đoạt là 3.298.359 tỷ đồng và 34,116 triệu đô la Mỹ.
Vụ án quan dân cùng buôn lậu tại tỉnh Long An: Được dư luận quan tâm tới bởi liên quan đến một số quan chức tỉnh Long An (Phó chủ tịch tỉnh, Cục trưởng và Phó Cục trưởng cục quản lý thị trường tỉnh, Cục trưởng cục thuế tỉnh…) trong tổng số 15 bị cáo. Từ tháng 8 năm 1995 đến tháng 1 năm 1996 băng nhóm quân – dân đã buôn lậu trót lọt 170 chuyến hàng qua biên giới Campuchia – Việt Nam gây thất thu thuế nhập khẩu là 66 tỷ 857 triệu đồng. Tòa án đã tuyên phạt các bị cáo từ 3 đến 12 năm tù, trong đó có Trần Tiến Triển – nguyên Phó chủ tịch tỉnh bị phạt 6 năm tù. Đây là bài học đau xót vì công tác quản lý cán bộ không chỉ cho tỉnh Long An.
Vụ án Tân Trường Sanh (Thành phố Hồ Chí Minh): Do Trần Đàm cầm đầu. Vụ án có tới 71 bị can bị đề nghị truy tố với các tội danh là buôn lậu, đưa hối lộ, nhận hối lộ, lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi… Trong 2 năm 1996 đến 1997, Trần Đàm cùng đồng bọn đã ồ ạt nhập 730 công ten nơ hàng lậu. Chỉ tính riêng trong 267 công ten nơ, theo sổ sách thì giá trị hàng lậu lên tới 338 tỷ đồng, chưa kể 77 ô tô giá trị là 29 tỷ 306 triệu đồng. Trong số 71 bị can có tới 50 cán bộ Nhà nước có 31 cán bộ ngành Hải Quan.
Vụ án dệt Nam Định: Một trong những vụ án tham nhũng lớn nhất miền Bắc từ trước tới nay. 14 bị cáo do Nguyễn Duy Kiểm – nguyên Tổng giám đốc Công ty dệt Nam Định cầm đầu, cố ý làm trái quy định, thiếu trách nhiệm và báo cáo sai trong quản lý kinh tế… gây thiệt hại cho nhà nước hơn 300 tỷ đồng. Vụ án kết thúc với 2 bị cáo bị phạt tù chung thân, 2 bị cáo bị phạt mức tù 20 năm tù và 5 bị cáo bị phạt tù từ 8 năm đến 13 năm…
Vụ án Xiêng My cùng đồng bọn buôn bá ma túy từ Lào sang Việt Nam bị công an tỉnh Hà Tĩnh bắt giữ. Bọn tôi phạm thừa nhận đã vận chuyển vào Việt Nam là 49 kg herôin bán cho Trần Văn An, Nguyễn Đình Lôi ở thành phố Vinh và Lại Thị Ngấn ở Hà Nội (Lại Thị Ngấn bị tử hình trong vụ án Vũ Xuân Trường). Vụ án kết thúc với 4 án tử hình, 3 án tù chung thân.
Bể hụi “Vườn tre”: Do Trần Thành chủ nhà hàng Trúc Viên và Vưu Thiên Hoa cùng đồng bọn tổ chức chơi hụi. Vụ án này là một điển hình của việc huy động tiền mặt với giá trị lớn, làm 582 nạn nhân mất trắng gần 99 tỷ đồng… Vưu Thiên Hoa lãnh án tử hình, Trấn Thành. Nguyễn Văn Cơn tù chung thân, Trần Văn Linh tù 20 năm và Trần Thị Lạy, Tân Yến Phương, mỗi bị cáo là 14 năm tù.
Vụ Chen Chi Tiên (người Đài Loan) cùng Trầm Huy. Phùng Phú và Tạ Cử Tài trú tại thành phố Hồ Chí Minh phạm tội sản xuất và tàng trữ trái phép 170,5 kg Methamphetamine ngay tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh đã xử tử hình 3 bị cáo: Chen Chi Tiên, Trầm Huy và Phùng Phú, Tạ Cử Tài tù chung thân.

Đọc tiếp 10 vụ án lớn nhất trong năm 1998

Chợ Tết – Phần 2

Cứ thế tác giả tả hết người này đến người khác, nam, phụ, lão, ấu, tới sáu bảy loại người, thế mà đọc không chán, đó là do tài quan sát của tác giả. Nhiều khi chỉ một câu thơ vẽ hình dáng vừa nói tính tình, tâm lí:
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Tài nhất là ông ghi được những nét hóm hỉnh rất có thần:
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
Hết cảnh đi chợ, sang cảnh họp chợ, rồi cố nhiên đến vãn chợ. Không có gì đột biết mà lại rất hấp dẫn. Hãy xem ông tả chạ đang họp, cảnh chính của bài thơ. Tả sao cho thấy được cái đông đúc, ồn ào, nhốn nháo, thượng vàng hạ cám của toàn cảnh, lại thấy được cả chi tiết ở từng người, từng vật, thấy được phong tục tập quán, đến cá tính từng loại người. Qủa là một việc khó, thế mà Đoàn Văn Cừ đã tả được, mà chỉ tốn chó hai mươi ba câu thơ:
Chỗ này ông tìm ra nét tương phản giữa người và gia súc:
Con trâu đứng vờ dìm hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Khách nói bô bô là những ông lái trâu, vừa mặc cả vừa vỗ tay đen đét. Nhà thơ hóm hỉnh biến sự việc thành cuộc đối thoại tay đôi, trong đó trâu ta lại có tư thế của người ưu ngẫm nghĩ, mà không hề bịa một chi tiết nào. Có những cảnh bây giờ không còn thấy ở chợ quê nữa, gặp lại trong thơ Đoàn Văn Cừ không khỏi bâng khuâng hoài niệm cái không khí Tết nhất của một thời đã xa xưa:
Anh hàng tranh kiũ kịt quẩy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dơ bẩn
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phán
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân
Thú vị nhất và cũng tà hoa nhất là bức ảnh:
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Bạn đọc dễ dàng nhận thấy cái nhìn kì ảo ở câu thơ thứ hai. Vì tóc cho nên có động từ gội, và do đó thời gian được ví như nước. Hình ảnh sáng tạo, bất ngờ, nhưng rất hợp lí nên dễ chấp nhận. Lí thú trong cách thể hiện và thâm thúy trong sự khái quát đời người. Đây là câu thơ hay nhất trong bài này. Tuy nhiên, cũng nên lưu ý hình ảnh cái miếu cổ làm nền cho mái tóc bạc bà cụ đã góp phần không nhỏ vào tính chất kì ảo như cổ tích của ý thơ.
Khá hài hước là hình ảnh bậc cai trị dân địa phương:
Áo cụ li bị người chen sán kéo
Khăn trên đầu đương chịt cũng tung ra
Làm tới chúc cụ li nên đi đâu cũng khăn áo chỉnh tề. Nhưng chợ là … chợ. Có tới ba cái động từ nó xong vào cụ lí (chen, sấn, kéo) không rách áo còn là may. Mà không hạch ai được, thế mới vui. Hồn nhiên là nít và những cô gái choai, mà tính cách rất hợp với lứa tuổi, nhà thơ đã không bỏ sót họ vì họ là những người nhạy cảm với Tết, háo hức với chợ Tết hơn cả:
Lúc trẻ con mải ngắm bức tranh già
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Chả biết thích gì mà cười ghê thế, lại cứ ôm nhau mà cười. Đúng là các cô gái quê mới lớn, vừa muốn giấu mình đi lại vừa muốn được người ta chú ý.
Cảnh mua bán được đặc tả, quen thuộc mà cũng lạ lùng:
Con gà trống mào thâm như cục tiết
Một người mau cầm cẳng dốc lên xem
Quen thuộc vì ai chẳng từng trông thấy cảnh ấy, nhưng lạ lùng là do cách tả, cầm càng dốc lên xem. Chợ vãn khi trời nhá nhem, người tỏa về các làng xá hẻo lánh. Những quán chợ vắng vẻ dần và trở nên hiu quạnh. Một nỗi buồn lan tỏa trên cảnh vật. Bài thơ kết thúc trong sự bâng khuâng đó.
Lá đa rụng rơi quanh quán chợ.
Vũ Quần Phương – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6,7,8(99))1999.

Chợ Tết – Phần 1

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà gianh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ tết
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biết
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon
Vài cụ già chống gậy bước lom khom
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa
Tia nắng tia nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đổi thoa son nằm dưới ánh bình minh.
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hí hoáy viết thợ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu
Áo cụ li bị người chen sấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng tung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rợi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha
Thùng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà tróng mào thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng văng đánh
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ
Lời bình của Vũ Quần Phương
Quan sát chợ cùng quê là một cái thú của khách du lịch. Từ chợ có thể thấy được sản vật mùa màng, nghề nghiệp cho đến cách sống phong tục của một vùng. Ở đây có yếu tố kinh tế, cố nhiên nhưng cũng rất nhiều bản sắc văn hóa mang dấu ấn từng thời. Bài thơ chợ Tết của Đoàn Văn Cừ đã có già nửa thế kỷ đi qua. Nhiều nét xưa bây giờ không còn nữa. Đọc thơ như đi vào bảo tàng tâm hồn con người. Bài thơ có bút pháp tả thực độc đáo:
Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nọc nhà gianh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.
Mấy câu thơ bình thường giới thiệu thời gian, địa điểm. Chúng ta biết thêm đây là phiên chợ Tết vùng đồi, tụ họp dân các ấp. Cảnh những con đường đồi tấp nập người tới chợ có cái náo nức thanh bình. Thơ Đoàn Văn Cừ nhiều màu sắc lắm, chỉ với ba câu thơ đã thấy lần lượt trắng, đỏ, hồng, lam, trắng xanh. Cả bài đếm được hai mươi ba màu. Trong đoàn đi chợ này có câu tả nắng rất tài, tả được cái động của nắng, trong nắng lại có gió, màu vàng nắng trộn vào màu xanh lúa ra màu nắng tia:
Tia nắng tia nháy hoài trong ruộng lúa.
Nắng không nháy, nhưng gió thổi, đồng lúa xao động làm cho nắng đang rải trên đó thành nhấp nháy. Cách quan sát tinh vi này gợi nhớ câu thơ Nguyễn Du: Đầu tường lửa lưu lập lòe đâm bông. Gió thổi đu đưa cành xanh làm màu hoa đỏ khi ẩn khi hiện như đốm lửa khi tắt khi bừng.
Họ vui vẻ kéo hàng trên có biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon
Vài cụ già chống gậy bước lom khom
Cô yếm thắm…
Vũ Quần Phương – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6,7,8(99))1999.

Du lịch văn hóa ở đồng bằng sông Cửu Long

Đối với du khách nước ngoài đi du lịch ở Đồng bằng sông cửu long đa số đều muốn đi tìm hiểu về đời sống kinh tế văn hóa của vùng đất mới khai phá, vùng đất có tiềm năng về nông nghiệp và còn nhiều vấn đề kinh tế xã hội giải quyết trên bước đường phát triển. Một cô bạn gái là ở Công ty du lịch Vĩnh Long, quanh năm cô thường hướng dẫn những đoàn khách nước ngoài đi Cù Lao An Bình, đi xuống Bình Minh rồi qua Mỹ Hòa dạo quanh cồn rồi qua Cần Thơ. Cô cho biết: “Ở Đồng bằng sông Cửu Long đa số các công ty du lịch khai thác, kinh doanh du lịch theo kiểu hớt bọt. Có chi dùng nấy thiếu sự đầu tư định hướng những vùng du lịch cụ thể”. Tiền Giang hướng mạnh khai thác du lịch xanh mà trọng điểm là vườn cây trên những cồn ở sông Tiền. Vĩnh Long, cũng có một số thành quả khai thác du lịch cồn. Riêng Cần Thơ có sông Hân, có nhiều Cồn tương đối trù phú nhưng gần như khu du lịch cồn vẫn còn nằm trên các dự án, các quy hoạch, có thể năm 2005, 2010 mới đưa vào sử dụng. Các công ty du lịch ở các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long có thói quen hễ du khách tới thì hướng dẫn đến các di tích lịch sử,, những điểm gọi là quy hoạch du lịch. Thật ra, những điểm này chẳng được đầu tư bao nhiêu. Nhiều khi vệ sinh môi trường lại không được để ý nhưng đối với khách nước ngoài rất nhạy cảm. Du lịch văn hóa như vậy nhiều khi còn phản tác dụng văn hóa. Từ thực trạng Đồng bằng sông Cửu Long và Nghị quyết Trung ương lần thứ 5, chúng ta thấy rằng còn nhiều điều đồng bằng sông Cửu Long phải làm để nâng dần cuộc sống kinh tế văn hóa cộng đồng, xây dựng những công trình văn hóa lịch sử văn hóa đã xuống cấp, để các di tích còn mãi với thời gian. Đồng bằng sông Cửu Long có rất nhiều di tích lịch sử văn hóa, nhưng do chiến tranh dài, do làm bằng những vật liệu kém bền vững nên hiện nay một số đã biến mất. Đơn cử như Long Hồ Dinh ở Vĩnh Long cách nay gần 200 năm nhưng không còn dấu vết, dù một thời Long Hồ Dinh là cơ quan hành chính cho cả vùng. Khó xác định vị trí, không còn tìm được hình ảnh, tranh vẽ hay quyển sách nào miêu tả về dáng dấp Long Hồ Dinh. Hay như cổng thành Vĩnh Long thành Mỹ Tho đến bây giờ ngay cả những viên gạch xây thành cũng trở thành đất đỏ! Còn bao nhiêu di tích ở Đồng bằng sông Cửu Long đã mất hút hoặc trở thành phế tích? Chưa có ai thống kê hết được. Ngoài cuộc sống vật chất như ăn mặc, nhà cửa, sinh hoạt, lễ hội, học vấn, lễ nghi… các di tích lịch sử văn hóa là linh hồn của dân tộc. Ở Kiên Giang, An Giang, Cần Thơ, Sóc Trăng, Trà Vinh, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Mỹ Tho… mỗi tỉnh còn có những di tích lịch sử văn hóa độc đáo, là nơi tham quan du lịch của khách trong và ngoài nước. Bên cạnh nâng cao đời sống vật chất, cải thiện môi trường, lãnh đạo các tỉnh đồng bằng sông cửu long. Ngành văn hóa, ngành du lịch, nên có sự phối hợp để khôi phục lại các di tích lịch sử văn hóa vừa đúng với truyền thống, vừa sử dụng những chất liệu tương tự và bền vững để các di tích này sống mãi với thời gian. Ở đồng bằng sông cửu long trong mùa Tết Nguyên Đán, mùa lễ hội Vía Bà, lễ hội anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực… rất nhiều du khách đến xem và dự lễ. Chúng ta không phục cổ một cách rầm rộ, nhưng giá trị văn hóa của dân tộc ta cần trân trọng đúng mức. Đó cũng là một cách thu hút khách du lịch văn hóa để người nước ngoài hiểu tinh hoa văn hóa Việt Nam.
Văn Kim Khanh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6,7,8(99))1999.

Những lễ hội kỳ lạ nhất thế giới

Lễ hội đi trên lửa Timithi – Singapore: Trò đi chân đất trên than lửa nóng bỏng chỉ mới đến với California vào những năm 80 nhưng ở châu Á nó đã có từ cách đây hàng ngàn năm diễn ra ở đền Sri Mariamman, người dân Singapore đã không ngần ngại làm cháy sém lòng bàn chân của mình khi giẫm lên than rực lửa
Lễ hội AtiAtihan ở Kalibo (Philippin): Lễ hội được tổ chức vào tháng một hàng năm này là một sự kết hợp hài hòa giữa những lễ nghi cuồng nhiệt của các bộ lạc và thuyết huyền nhiệm của người Tây Ban Nha. Trong ngày lễ người dân mặc quần áo sặc sỡ và múa hát vui vẻ trên khắp đường phố.
Ngày hội khỏa thân – Nhật Bản
Ngược với những lễ hội rực rỡ của những bộ xiêm áo, châu Á còn có một lễ hội khá kỳ lạ gọi là lễ hội khỏa thân. Thực ra cũng chưa đến nỗi không có gì vì vẫn còn một mảnh khố che thân dành cho những người tham dự lễ hội. Lễ hội mang tính chất vui vẻ nghịch ngợm, với hàng trăm đàn ông trần như nhộng, người đầm đìa mồi hôi, miệng kiêu gầm gừ, hùng hục, vật đấu nhau trong sân đền.
Hội chợ Lạc đà Pushkar – Ấn Độ: Hội chợ xen với lễ hội này được diễn ra hàng năm ở sa mạc Rajasthan. Đây là sự kết hợp giữa nơi buôn bán trao đổi súc vật với sự linh thiêng của đạo giáo Hindu và những bữa đại yên của những người dân du mục quần áo sặc sỡ.
Lễ hội Kerapan Besar – Indonesia
Là lễ hội đua xe bò kéo trên đảo Madura, những cảnh ngoạn mục của tốc độ và sức chịu đựng của những chú bò dưới sự điều khiển của những tay nông dân lực điền trên đường đau. Họ không biết rằng, trước cuộc đua những chú bò này được đối xử như những ông hoàng bà chúa. Chúng được xoa bóp matsa bằng dầu hồi, đêm đêm được ru ngủ bằng những bản nhạc du dương và ban ngày thì được trang điểm bằng những vòng hoa, yếm dài và hạt xoàn lónh lánh.
Lễ hội Đền Răng – Sri Lanka
Ấn Độ có hàng trăm ngày hội nhưng không có ngày hội nào nổi tiếng hơn lễ hội Kandy Perahera ở Sri Lanka được tổ chức vào tháng 7 – 8 hàng năm. Trong ngày hội các con voi được trang điểm sặc sỡ phi như điện dại dưới sự điều khiển của các quán tượng dũng mãnh, xen lẫn với những tiếng trống và điệu múa cuồng đại của hàng trăm diễn viên ăn mặc rực rỡ. Cuộc diễu hành diễn ra khắp trên đường phố Kandy dẫn tới đền Răng.
Lễ hội âm nhạc mùa thu – Macao: Là nơi hội tụ của tất cả các nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới về đây biểu diễn với tất cả các thể loại âm nhạc phong phú từ loại opera hoành tráng cho đến các loại nhạc dân ca cổ truyền của Trung Quốc.
Lễ diễu hành của người khổng lồ – Pháp.
Hàng năm vào 3 ngày từ ngày 10 đến ngày 12 tháng 7. Hội đoàn các nhà sản xuất ở Pasdecalais Pháp thường tổ chức cuộc diễu hành với các hình tượng khổng lồ làm bằng sợi mây của Tây phương. Các bức tượng cao đến 8 mét được dùng cho cuộc rước lễ tôn vinh thánh Maurand thành hoàng của thành phố.
Lễ hội các trò chơi – Pháp. Lễ hội được diễn ra ở Parthenay của Pháp. Đó là nơi hội tụ của tất cả các trò chơi trên thế giới. Trò chơi tập thể có 120 loại và 30 loại náo viên, trò chơi trí tuệ gồm có cờ dan, bài phé, cờ vua, bài tarot 78 lá, bài Manilee… trò chơi điện tử, trò chơi may rủi nhưng không phải ăn tiền, trò chơi trắc nghiệm trò chơi truyền thống dân gian. Phần đông các hoạt động trò chơi được đưa vào đây một cách tự do, những người đến chơi đều được miễn phí kể cả người lớn và trẻ em.
Quốc Minh – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6,7,8(99))1999.

Một giám đốc

Tôi gặp ông trong hội nghị khách sạn toàn quốc ở thành phố Hạ Long. Chuyến đi thăm vịnh để lại cho tôi nhiều ấn tượng… Hôm đó, trời mưa, từ miền Nam ra, lần đầu đi bằng tàu, tôi háo hức mong thấy tận mắt thắng cảnh có một không hai trên thế giới. Mọi người cũng có tâm trạng như tôi. Nhưng, trời mưa to, mù, chúng tôi chen nhau dưới tấm áo mưa bước xuống tàu, cố tìm một chỗ ngồi để có thể nhìn thấy được toàn cảnh. Tôi chẳng có áo mưa, cũng không chuẩn bị gì cho chuyến đi, đang lúng túng khi một người đàn ông đến bên khoác lên vai tôi một nửa mảnh áo mưa, còn ông và con trai ông nửa mảnh còn lại. Tôi hết sức xúc động trước nghĩa cử đẹp đó thì ông lại chính ông sau đó phá tan cái không khí lo âu vì trời mưa bằng một loạt câu chuyện vui, dí dỏm mà cũng rất có duyên làm cho mọi người trên tàu sôi nổi hẳn. Người đàn ông trán cao, đôi mắt sáng, lúc nào cũng cười và rất có duyên… ông là Hoàng Hội, giám đốc Captour Hà Nội. Tôi được biết ông là một giám đốc năng nổ, một công ty du lịch với đủ các binh chủng hoạt động năng động… Nhưng bài viết này tôi muốn đề cập đến vấn đề khác, đó là chất nghệ sĩ trong con người giám đốc của ông. Tôi nhớ, con tàu đưa chúng tôi đi, thăm vịnh, đến hang Trinh Nữ, mọi người lên thăm hang, tôi cũng lò dò đi thăm nơi Trinh Nữ hóa thạch, nhìn kỹ … đúng là hình người con gái, càng tưởng tượng, càng nhìn, càng thấy giống. Tôi giơ máy ảnh thì ông ngăn lại, ông giảng cho tôi nguồn gốc tại sao có hàng này và vì sao cô gái hóa thạch ở tận ngoài khơi… Thì ra, đó là câu chuyện tình. Chuyện rằng, nhà cô nghèo lắm nhưng cô lại rất xinh đẹp. Cả một vùng Bãi cháy này, chẳng có ai xinh bằng, nét xinh đẹp trời cho của cô, vượt ra ngoài phạm vi xã, huyện, tỉnh, đến tận nhà quan, ông quan giàu có nhất xứ, có đứa con trai đã lớn, ông tìm đến cô gái, và quả thật lời đồn chẳng sai, ông ưng lắm bèn tìm người đến mối lái… Nói là mối lái nhưng quan đã ưng thì cô phải về nhà ông. Ông cho người bảo cho gia đình cô gái biết, ngày đón cô gái, nhà cửa ông đã được quét dọn sơn phết, trang hoàng thật đẹp để xứng với người con gái đẹp nổi tiếng cả vùng và cũng để cho tông tộc, làng nước biết ông giàu có như thế nào… Còn cố gái… đau đớn vì người cô yêu là người thợ chài, đi lộng đã lâu chưa thấy về. Ngày đón cô về nhà quan đã đến, ngay đêm trước, một mình cô vượt biển trên chếc bè nứa mong manh đến ở một hang… Ngày ra ngồi cửa hang, đêm về nằm trên tảng đá. Một đêm nọ, cô đang nằm nghiêng, một đợt sóng tràn vô cửa hang, làn nước kỳ lạ dính chặt cô gái vào tảng đá rồi cô hóa thành đá, để lại cho đời một tấm gương trung trinh.. Ông kể cho tôi nghe câu chuyện bằng thơ:
Chuyện rằng đất cổ Quảng Ninh.
Có cô thiếu nữ đẹp xinh thuở nào
Nhà nghèo lận đận lao đao
Cửa già chẳng chịu… cô vào ở hang
Quanh năm gió bụi mưa ngàn
Đêm ngày ẩn hiện thênh thang một mình
Chẳng bao lâu, đã quyên sinh.
Tấm thân hóa thạch chung tình biển khơi….
Hoàng Hội có cách nói hấp dẫn, tư duy thông thoáng, nhưng trên hết ông là một người năng động trong công việc kinh doanh, lăn lộn, và rất có bài bản. Ở ông toát lên một tính cách vừa là của một nhà ngoại giao, vừa là một nhà kinh doanh. Tôi nhớ mãi trong hội nghị tổng kết ngành năm 1988, lúc mà công cuộc đổi mới của nước ta vừa mới bắt đầu, tính bảo thủ trì trệ, ngay trong ngành du lịch cũng khả năng. Trong hội nghị, ông đã đọc bài thơ làm xôn xao hội trường, nó vừa là cách suy nghĩ của ông về một đột phá, mà thời đó nhiều người chẳng dám nói ra trong kinh doanh du lịch. Thơ rằng:
Ngành du lịch cũng là ngành văn hóa
Ngành kinh doanh đối ngoại rất văn minh
Có nhiều nơi nhiều chỗ anh em mình
Chưa nhận thức điều mà ta nên tránh
Khách du lịch không phải người khó tính
Mang tác phong công nghiệp nếp sóng châu u
Nếu chúng ta phục vụ đúng yêu cầu
Chất lượng tốt khách về lâu còn nhớ.
Năm đó tổng kết ngành vào đầu xuân năm Thìn, năm sau Kỷ Mão, đã 10 năm, đất nước ta thay đổi từng ngày, ngành du lịch cũng thay đổi đến chóng mặt. Chỉ trong một thập niên, bộ mặt của nhiều thành phố đã sạch sẽ, khang trang, những tòa nhà chọc trời, những tiện nghi sinh hoạt cao cấp và kèm theo đó là hàng chục ngàn người có công ăn việc làm. Ngẫm ra, từ năm 1988, Hoàng Hội đã có những câu thơ mang tính dự báo và chúc ngành du lịch thật có ý nghĩa, nó vẫn còn đúng cho mùa xuân Kỹ Mão năm 1999 này (tôi xin đổi Mèo và Rồng bằng Hổ và Mèo cho phù hợp):
Năm Bạch Hổ đã qua, năm Hoàng Mão đã tới
Khó khăn ngàn lần, tin vào đổi mới.
Phải ung dung tiến tới
Phải tắm gội lương tâm
Phải chung lưng đấu cật, trên dưới một lòng
Không lạm dụng quyền hành, kéo áo người này, kéo tay người khác
Không ba hoa, không nhút nhát
Không tính chuyện nhỏ nhen
Ta làm việc vì lương tâm, trách nhiệm, vì nghĩa lớn…đừng quên.
Bởi đường ta đi đường lên phía trước.
Lê Thanh Sơn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (6,7,8(99))1999.